Chương 904

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 904

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ánh sáng sau lưng giống như một giải ngân hà, bọn họ đặt mình vào trong vũ trụ.
Bàn tay của Ôn Thời Khải từ sau gáy cô đi lên, đầu ngón tay dùng sức vuốt ve bờ môi cô, giống như mang theo dòng điện khiến môi Lâm Chi Nam run lên.
Hơi thở của anh ta phả lên mặt cô.
“Muốn hôn em, cho sao?”
Lâm Chi Nam vẫn chưa trả lời, cánh môi đã bị cắn nhẹ một cái.
Động tác của anh ta thô lỗ hơn trước kia rất nhiều, đầu lưỡi ép lấy lưỡi cô, đôi mắt kia lại chăm chú nhìn cô, trắng trợn câu dẫn.
Hô hấp của cô trở nên dồn dập, Ôn Thời Khải lại lập tức rời đi, dán lên môi cô nhẹ nhàng cọ xát, trong mắt trắng trợn dẫn dụ rõ ràng hơn trước kia rất nhiều, vô cùng chọc người.
“Muốn em?” Anh ta mê hoặc nói “Cho sao?”
Lâm Chi Nam không biết anh ta yếu ớt là thật hay là giả, nếu như giả bộ đáng thương, vì sao từng chút lại nhảy nhót trong lòng cô.
Cô tình nguyện anh ta phát cáu, làm ầm ĩ quyết liệt, nhưng dáng vẻ giống như một đứa nhỏ vô tội này lại khiến cho cô có một loại xúc động muốn thỏa mãn mọi yêu cầu của Ôn Thời Khải.
Lâm Chi Nam ngửa đầu ngậm lấy môi anh ta.
Động tác chủ động đáp lại nụ hôn của thiếu nữ giống như đưa chính mình vào trong ổ sói, quá mức duy mỹ lại chướng mắt.
Hai người chưa từng chú ý đến ở bên chỗ sườn dốc có một bóng dáng đứng thẳng như sắp hòa mình với bóng tối, lẻ loi trơ trọi đứng thẳng ở đó, khó tránh khỏi khiến người ta cảm thấy quỷ dị và bất an.
Giang Đình từ xa nhìn lại, không nói một lời, luồng lệ khí trước ngực lại không ngừng tuôn ra bên ngoài.
Anh ta sớm đã chờ ở Yến Đại, từ chạng vạng tối đến trời tối, người đàn ông ngồi dựa vào ghế lái, ghế lái phụ là mấy món quà được đóng gói vô cùng chói mắt, càng giống như sự châm chọc với anh ta vào lúc này.
Thuốc lá, thứ này anh ta đã sớm bỏ, lúc này tàn thuốc trên tay lại đốt hết điếu này đến điếu khác, nhiều lần bỏng đến tay mà Giang Đình không hề hay biết.
Ngay cả ánh mắt đều ở dưới làn khói dày đặc ảm đạm không rõ.
“Giang Đình, từ đầu đến cuối cô ta đều lừa anh, anh có biết không, cho đến bây giờ người phụ nữ đó chưa từng yêu anh, cô ta chỉ coi anh thành đá kê chân mà thôi.”
Trong phòng họp, lời nói của Đường Nhã Nam giống như nguyền rủa văng vẳng bên tai anh ta.
Đối mặt với cô ta cuồng loạn ném ra bằng chứng, giấy trắng bay tứ tung, che đi đáy mắt người đàn ông, Giang Đình hơi rũ mắt, ngoài miệng lại là đường cong châm chọc với Đường Nhã Nam.

Bình luận (0)

Để lại bình luận