Chương 907

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 907

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Không có khả năng.”
Đêm đó Trương Dịch mang đến mấy cô gái tɾong câu lạc bộ lòng mang ý bất chính, Hoắc Nghiêu tìm người tùy tiện bị dọa lập tức phun ra toàn bộ.
“Hình như đêm đó tiểu thư Trầm gia cũng ở đây?”
Hoắc Nghiêu nhướng mắt, lẳng lặng nhìn Trịnh Bang Nghiệp.
“Cô ấy chỉ tình cờ đến đó ngồi một chút.”
Trịnh Bang Nghiệp nói, “Tình cảm có thể tê liệt lý trí nhất. Bây giờ con còn phán đoán cái gì, người ta ở tɾong tối con ở tɾong sáng, không tính toán nhiều thì giống như lần trước chết như thế nào cũng không biết.”
Ông lạnh lùng nói, “Vết sẹo dài trên cánh tay vẫn không thể khiến con tỉnh táo sao?”
Vết sẹo kia dọc the0 cánh tay gần như xuyên thẳng vào ngực, là lúc Hoắc Nghiêu rơi xuống biển bị vũ khí sắc bén rạch vào.
Chưa kịp trị liệu, lập tức tùy ý thối rữa để lại vết sẹo dữ tợn, mưa dầm ẩm ướt đau như thấu tim.
Tay trái cầm điếu thuốc của Hoắc Nghiêu hơi run lên, anh ta im lặng một lúc lâụ
“Chú Trịnh, con biết mình đang làm gì.” Anh ta gằn từng chữ, “Nhưng thật sự không phải cô ấy.”
Trịnh Bang Nghiệp nhìn anh ta như vậy, sắc mặt càng không tốt.
Dọn dẹp hồ cá xong, ông lên lầu thay quần áo sach sẽ, lúc xuống lầu lấy trà pha nước, động tác liền mạch lưu loát.
“Chuyện này xử lý xong, con có muốn ra nước ngoài sinh hoạt hay không?”
Trịnh Bang Nghiệp nói tɾong nước trói buộc quá nhiều, tất cả sản nghiệp của Hoắc gia đã sớm hoạt động độc lập ở nước ngoài, hơn nữa pháp luật tɾong và ngoài nước không giống nhau, cho dù hai anh em Hoắc Xương xảy ra chuyện ở nước ngoài, cảnh sát tɾong nước khó bảo đảm sẽ không bắt được manh mối gì.
Mà Hoắc Nghiêu một khi thay đổi quốc tịch, lấy năng lực của Trịnh Bang Nghiệp có thể làm cho những chuyện này không ảnh hưởng được chút nào đến anh ta.
Hoắc Nghiêu nhận lấy trà ông đưa tới, không tỏ thái độ trước.
“Chú Trịnh, chú cũng đã nói không thí¢h khí hậu nước ngoài, ăn uống không được dinh dưỡng thanh đạm, thói quen tới những nơi náo nhiệt ở tɾong nước ngược lại gọi là chịu tội, chú cũng không thí¢h nơi đó, chú cảm thấy con vui lòng?”
Trịnh Bang Nghiệp lạnh lùng nhìn anh ta một cái.
“Tìm nhiều cớ như vậy, chú thấy con là luyến tiếc người nào đó mới đúng.”
Hoắc Nghiêu không nói gì.
Ông dịu đi một chút, thấm thía nói, “A Nghiêu buông xuống đi, the0 chú được biết tiểu thư Trầm gia đã có bạn trai, nếu cô ấy thật sự có nửa điểm thí¢h con, hai năm kia hai người có rấtnhiều cơ hội có thể đến với nhaụ”
“Con buông cái gì? Ai cần con buông?”
Hoắc Nghiêu cười ngược lại, không thèm để ý kéo môi nói, “Chuyện tình cảm này không phải như vậy sao, chú Trịnh, chú sẽ không cho rằng con là loại thâm tình gì chứ, cháu lười g͙iày vò mà thôi.”
Tay anh ta lười biếng đặt trên lưng ghế, bộ dáng cà lơ phất phơ chưa từng quan tâm.
Nhưng càng như vậy, Trịnh Bang Nghiệp càng biết rõ cây gai kia đâm vào tɾong lòng anh ta càng sâụ
Anh ta và Mạnh Lễ Hiền sao mà giống nhau, vì tình yêu, Mạnh Lễ Hiền năm đó bất chấp tất cả lựa chọn Hoắc Kế Sơn nghèo túng, cũng dốc hết tài nguyên gia tộc đi giúp hắn.
Nhưng hậu quả là gì, là nông dân và con rắn vô ơn, là rơi xuống sông hài cốt không còn.
Trịnh Bang Nghiệp nảy lên một suy nghĩ đáng sợ, sợ Hoắc Nghiêu lại đi the0 con đường như mẹ của anh ta, để người mình không hiểu rõ lòng dạ hủy cả đời.
Hoắc Nghiêu đặt ly rượu lên bàn.
“The0 con thấy, chú Trịnh mới nên ra nước ngoài an dưỡng cho tốt.”
Trong nước quan tâm không nói, ông còn có bệnh tim cấp tính, một chút cũng không thể tức giận, vẫn là một vị bác sĩ đức cao vọng trọng nào đó ở Anh quốc xem bệnh cho ông, hiện nay tuy rằng kê thuốc cho ông, nhưng từ xa bác sĩ có rấtnhiều hạn chế không thể để ý tới.
“Con yên tâm.”
Trịnh Bang Nghiệp nói người giúp việc đều cất thuốc tɾong túi áo sơ mi của ông, mỗi ngày nhất định sẽ kiểm tra từng cái một, sợ bộ quần áo nào của ông rơi xuống.

Bình luận (0)

Để lại bình luận