Chương 91

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 91

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lúc này đã khuya lắm rồi, Kế Oanh Nhi trở về viện một mình, tɾong óc nàng chồng chất những lời Diệp Phỉ nói ban nãy.
Cha chồng dạo kỹ viện, cha chồng giết Ôn Đình.
Trời sinh nàng tính tình ngay thẳng, không phải là loại người có trái tim thất khiếu lung linh hay nói bóng gió gần xa.
Nếu lòng có tâm sự thì nàng sẽ không ôm nỗi buồn riêng mang mà đoán mò tới lui.
Nàng quyết tâm đêm mai sẽ đi tìm Ôn Trạm để hỏi cho ra lẽ, nếu hắn không thừa nhận thì nàng xem như Diệp Phỉ nói bậy, còn nếu hắn nhận…
Chỉ sợ hắn nhận, nếu là như thế thật thì Oanh Nhi cũng chẳng biết nên làm gì cho phải.
Ôn lớn nhân được con dâu cưng hầu hạ thổi sáo bắn vào miệng thì thí¢h ý vì đạt được ước mơ.
Không những thế, hắn còn dập tắt được ước mơ muốn chiếm được con dâu của Diệp Phỉ.
Vì viên mãn nên đêm nay hà hơi ngủ thẳng cẳng tới bình minh.
Chỉ tiếc vật cực tất phản, vui quá hoá buồn, ngay ngày hôm sau Ôn Trạm đã phải nhận việc hệ trọng, cấp trên của hắn là Đô Ngự sử Thái Uẩn sai hắn sau khi hạ triều đi Nội Các bái kiến Thủ phụ lớn nhân.
“Đất Tây Thục đang có nạn lũ, Cung các lão muốn ta phái một Ngự sử giám sát chuyện sông ngòi đến Công Bộ để thươռg lượng với ngài ấy. Ngươi biết Đinh Mục đang giám sát đắp đê ở Hà Nam chưa về mà. Lần trước ngươi có dâng tấu chươռg bàn về chuyện chống lũ, viết rấttốt, Cung các lão đọc xong đã khen không dứt miệng.”
“Nếu lệnh nghi đã được Thủ phụ lớn nhân coi trọng thì chuyện này ta giao cho ngươi làm. Nếu thươռg lượng xong mà Thủ phụ lớn nhân muốn phái ngươi đi Tây Thục thì tới lúc đó ta sẽ thỉnh tấu Hoàng Thượng cho ngươi kiêm một chức Ngự sử hoặc một chức vụ khác ở Công Bộ, ngươi thấy sao?”
Tuy rời kinh thành đến địa phươռg để quản lý chuyện sông ngòi là chuyện vất vả vô cùng, nhưng việc được Thủ phụ coi trọng chính là cơ hội tốt hiếm có.
Nếu đạt thành tựu gì đó thì sau này sẽ được đề bạt lên chức cao, được thêm bổng lộc, ai mà chẳng muốn.
Lấy miệng lưỡi của mình thì họ Thái Trạm sẽ không từ chối, mình hỏi cho có lệ mà thôi.
Nhưng Ôn Trạm nghe xong thì tiếng lòng rơi “lộp độp”, thôi chết
Lão Cung kia không phải là người tốt đẹp gì.
Thủ phụ lớn nhân không phải là người có lòng dạ hẹp hòi nhưng con gái bị người ta mạo phạm hai câu đã ghi hận tới mức đó.
Năm lần bảy lượt ngấm ngầm hại hắn bị người ta chê cười cũng thôi đi.
Nhưng xem thế trận hiện tại, chẳng lẽ lão Cung kia đang lấy chuyện công trả thù riêng để làm khó dễ họ Ôn Trạm hắn?
Thủ phụ lớn nhân và quan trên đã cùng lên hắn cũng không tiện chối từ, chỉ phải tạm thời nói đồng ý, mang the0 tâm trạng bất an đến Công Bộ.
Chức vụ, bổng lộc hắn chẳng đếm xỉa, bằng mọi cách hắn không thể rời khỏi Kinh Thành, ít nhất là không rời Kinh Thành trước khi Thái Tử bị lật đổ.
Ôn lớn nhân vừa đi vừa tính toán cách đối phó với Thủ phụ lớn nhân âm dương quái khí kia.
Hắn thong thả đi từ Đô Sát Viện vào Lục bộ rồi đứng hàn huyên với quan Lang Trung chủ sự ở bên ngoài một lát mới ung dung bước vào nội đường cầu kiến Cung Thủ phụ.
Cung Túc Vũ đang phê duyệt tấu sớ do quan viên địa phươռg gửi tới, ông nhìn Ôn Trạm không nóng không lạnh mà cười cười “Ôn lớn nhân.”
“Hạ quan bái kiến các lão. Nghe Thái lớn nhân nói các lão cho vời hạ quan đến đây là vì chuyện lũ lụt ở Tây Thục.”
Ôn Trạm khom người cúi đầu, thái độ cung kính xa cách, hiển nhiển là hắn không muốn nói mấy lời thừa thãi với Cung Túc Vũ để lão ta châm chọc coi thường.
Cứ giải quyết chuyện công trước đã, gặp chiêu nào thì phá giải chiêu đó.
Sao Thủ phụ lớn nhân không hiểu tâm tư hắn cho được, không lẽ chỉ dựa chỉ dựa vào chuyện công mới có cách làm khó dễ ngươi à?
Cung Các lão rút một công văn cho họ Ôn, “Vào thu, vùng Xuyên Du đất Tây Thục mưa dầm liên miên, mà mực nước thượng nguồn hạ nguồn sông Gia Lăng đều dâng cao hơn năm rồi. Tuy không thể sánh với mực nước sông Hoàng Hà nhưng sông Gia Lăng nhiều nhánh phức tạp, nếu muốn đắp đê phải hao phí rấtnhiều sức người sức của. Duyên hà đất rộng người đông, một khi lũ tràn về sẽ gây lớn hoạ cho bách tính. Ngươi có cách nào để ứng phó không?”
Đúng là biết dùng công vụ làm vũ khí, Ôn Trạm vừa xem công văn vừa thầm nghĩ Cung các lão chấp chưởng Công Bộ đã lâu, không có chuyện lão ta suy nghĩ không được cách ứng phó với lũ lụt nên đi tìm cấp dưới nghĩ cách giúp lão.
Hẳn Cung lão đầu này đang tra khảo sự hiểu biết của mình, nếu mình làm không tốt thì lão sẽ nhân cơ hội đó làm khó dễ đây mà.
Cung Túc Vũ tựa lưng vào ghế, ông gác tay lên thành vịn để nhịp nhịp ngón trỏ.
Khuôn mặt nghiêm nghị chăm chú nhìn Ôn Trạm với tư thái “Nội Các thủ phụ” không giận
Nếu người nào khác nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng này của Cung lão thì hẳn cũng sẽ bị uy áp đến mức căng thẳng nói lắp cho coi.
Nhưng Ôn lớn nhân là Ôn lớn nhân, sự thông tuệ của hắn đâu dễ bị “đề thi” này đánh bại.
Nhưng giờ đây tiến thoái lưỡng nan, hắn phải trả lời ra sao mới ổn.
Đưa ra giải pháp hợp lý thì bị phái đến Xuyên Tây, không đưa ra được giải pháp thì ắt bị làm khó dễ.
Nên làm gì bây giờ?

Bình luận (0)

Để lại bình luận