Chương 91

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 91

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Sao… lại chia tay?”
Phỉ Nhược thoáng nhíu mày. Câu trả lời của Y Lan quả làm cô bất ngờ.
“Kem của em”
Một người đàn ông từ đâu bước tới, trên tay còn cầm một cây kem đưa cho Y Lan.
“Đây là Tư Triết, chồng sắp cưới của mình”
———-
“Lạc Lạc có muốn đi đâu nữa không?”
Thiếu Quân cài dây an toàn cho Lạc Lạc, tiện tay lau vết kem trên môi cô bé.
Cô bé vẫn chăm chú ăn cây kem trên tay, nghe cậu hỏi thì nghiêng đầu, tỏ vẻ suy nghĩ. Hết gật gật đầu, rồi lại lắc đầu. Thật sự là không biết đi đâu.
Thiếu Quân lắc đầu cười, không gặng hỏi cô bé nữa mà dần lái xe rời đi. Thôi thì cứ đi loanh quanh vậy.
Chiếc xe dần lăn bánh, cũng dần thay đổi số phận của một số người. Chỉ không biết là phúc, hay họa.
Chiếc xe băng băng chạy, tốc độ ngày một tăng và không có dấu hiệu dừng lại.
Chỉ mãi đến khi người ta nghe “BÙM”
Một tiếng nổi thật to vang lên…
———–
Reng reng.
Tiếng chuông điện thoại đồng loạt vang lên ba nơi.
Ngay lúc này tại bệnh viện.
“Rốt cuộc chuyện này là sao?”
“Hình như là… tai nạn xe”
Một bác sĩ đi bên cạnh Thiếu Minh gấp gáp nói, giọng nói không khỏi rung rẩy lo lắng.
Làm sao có thể không lo khi nạn nhân là em trai cùng con gái viện trưởng chứ.
Bước chân ngày một dồn dập, trên trán Thiếu Minh lúc này đã lấm tấm mồ hôi, da đầu tê rần, tay khẩn trương siết chặt.
“Sao rồi?”
Cửa một phòng bệnh mở ra, một bác sĩ bước ra đúng lúc anh vừa đến.
Vị bác sĩ kia không nói gì, đúng hơn là môi không cách nào tách ra được, mọi thứ đều nghẹn lại. Ông chỉ khẽ thở dài rồi lắc đầu. Ngay lập tức cả cơ thể chao đảo lăn qua một bên, một bóng trắng như cuồng phong lướt qua đi vào phòng.
Ông chỉ biết âm thầm cầu nguyện. Cơn bão này… có lẽ rất lâu mới tan.
“Lạc Lạc, mở mắt ra nhìn ba đi. Tiểu Lạc ngoan, nhìn ba đi”
Thiếu Minh ôm lấy cơ thể nhỏ bé của Lạc Lạc. Tay anh chẳng mấy chốc đã nhuộm đỏ bởi màu máu. Đôi tay rung rẩy, mà cơ thể ấy vẫn tĩnh lặng đến nghẹt thở.
Thiếu Minh thất thần vỗ nhẹ vào má Lạc Lạc.
“Không sao, ba cứu con. Lạc Lạc của ba sẽ không sao”
Anh như kẻ mất trí, đôi tay vô thức ấn lên l*иg ngực cô bé, miệng không ngừng thì thào.
“Viện trưởng, con bé… đã không còn thở ngay tại hiện trường rồi”
Vài bác sĩ kéo anh ra, tránh cho anh làm những việc điên rồ. Từng câu từng chữ như cây kim đâu sâu vào tai anh, nhói lên từng hồi, cơn đau buốt lan tràn đến cả trái tim anh.
“Nói dối, các người nói dối”
“Lạc Lạc”
Ngay lúc Thiếu Minh còn chưa định thần, một thân ảnh hoảng loạn chạy vào.
Dáng người xiêu vẹo, chị sợ không cẩn thận một chút sẽ ngã xuống.
“Nhan..”
“Lạc Lạc, Lạc Lạc của em”
Tố Nhan bổ nhào đến bên cơ thể cô bé, giọng nghẹn đắng.
Tại sao? Tại sao chứ? Mới đây còn cười nói vui vẻ, sao con bé có thể rời bỏ cô như vậy chứ.
Lạc Lạc.
Tố Nhan khó khăn hít thở, mọi giác quan trên cơ thể bị mạnh mẽ đánh vào. Đến khi không chịu nổi thì cô cũng bất tỉnh.
“Nhan…”
Thiếu Minh ôm lấy một thân xụi lơ của cô, vội vàng bế đến một phòng bệnh khác.
Nhìn Tố Nhan nằm trên giường, trán không ngừng nhăn lại. Anh khẽ vuốt ve giúp cô thả lỏng, đến khi thấy cô đã an tĩnh mới thở hắt một hơi. Trong đầu chợt nghĩ đến gì đó.
Thiếu Quân.
Đôi chân anh như bị ai cướp mất, thật khó khăn để bước đến phòng Thiếu Quân. Anh sợ sẽ một lần nữa nghe thấy tin dữ.
“Cậu Quân tạm thời qua cơn nguy hiểm. Còn hệ chấn vẫn đang đợi báo cáo chính xác”
Bốn từ “qua cơn nguy hiểm” phần nào thả tảng đá trong lòng Thiếu Minh xuống. Anh bước vào phòng, không biết là cảm giác gì.
“Viện trưởng, đây là báo cáo xét nghiệm của cậu Quân”
Một bác sĩ bước vào, cầm theo giấy xét nghiệm, có thể thấy rõ ràng trên mặt vị bác sĩ già là sự lo lắng.
Thiếu Minh định đưa tay cầm lấy, một cô y tá lúc này lại chạy vào.
“Viện trưởng, phu nhân tỉnh rồi”
Anh vừa nghe Tố Nhan tỉnh lại, đôi chân đã nhanh chóng rời khỏi phòng. Anh biết cô rất sốc, cần người ở bên cạnh, mà người đó chỉ có thể là anh.
Thiếu Minh vừa đi, người nằm trên giường cũng mơ hồ tỉnh lại.
Thiếu Quân mơ màng nhìn mọi thứ xung quanh, đầu choáng váng muốn nổ tung.
Đây là đâu? Tại sao cậu lại ở đây? Đã có chuyện gì xảy ra?
Tại sao toàn thân cậu đều trở nên đau nhức vô lực? Tại sao…
Điều duy nhất Thiếu Quân còn nhớ, cậu đưa Lạc Lạc đi chơi, xe đang chạy và… một tiếng nổ vang lên, xe mất lái rồi…
“Aaa..”
“Cậu Quân”
Vị bác sĩ nhận ra Thiếu Quân đã tỉnh, vội chạy đến kiểm tra lại tình trạng của cậu. Đến khi thấy mọi thứ vẫn ổn mới yên tâm hít thở.
“Lạc Lạc”
Thiếu Quân thoát khỏi cơn ác mộng, trong đầu hiện lên hình ảnh của Lạc Lạc. Cả cơ thể cố vùng dậy..
Chân cậu, tại sao không có cảm giác thế này, một chút sức lực cũng không có.
“Cậu Quân yên tâm. Chân chỉ tạm thời bị gãy, cố gắng điều trị vẫn có thể hồi phục”
Vị bác sĩ nhìn Thiếu Quân hoảng loạn cử động đôi chân, vội lên tiếng trấn an.
“Tôi… còn bị gì nữa không?”
Cơ thể của cậu, rõ ràng không ổn, không ổn chút nào.
“Chuyện này…”
“Nhanh”
Đôi tay lão rung rung, khó khăn đưa giấy xét nghiệm cho Thiếu Quân. Về lí mà nói, Thiếu Quân vừa tỉnh lại, không nên biết kết quả. Ông chỉ sợ… cậu sẽ bị sốc.
Hết chap 91.

Bình luận (0)

Để lại bình luận