Chương 91

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 91

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tớ rất khẩn trương.” Từ Oánh đứng ngoài hành lang, không ngừng dậm chân, thỉnh thoảng lại nhìn vào bên trong phòng học.
Cô ta chọc chọc vai cô: “Chi Đạo, cậu nói xem tớ có nên đợi đến khi tan học rồi mới đưa bức thư này cho cậu ấy không? Hay là bây giờ cứ để thư lên bàn của cậu ấy nhỉ? Hay là… Tớ nhắn tin cho cậu ấy thôi.” Từ Oánh cảm thấy, trong cái việc tỏ tình này ấy mà, viết thư thì càng có vẻ chân thành hơn tin nhắn di động.
Chi Đạo bên cạnh vẫn luôn rũ mắt, giọng nói mơ hồ: “… Cậu cảm thấy… Cái nào tốt hơn thì… Chính là cái đó đi.”
“Chi Đạo, mau cho tớ vài ý kiến đi! Tớ thật sự… Vốn dĩ tớ phải cổ gắng lắm mới tích đủ dũng khí, nhưng bây giờ, đến lúc chân chính phải làm, tớ lại sợ hãi…” Từ Oánh ôm vai cô, ánh mắt nôn nóng: “Tớ sợ… Tớ sợ bị cậu ấy từ chối, nhưng mà, cũng sợ, sợ tớ còn không nói thì sẽ không còn cơ hội.”
“Cậu nói xem, có nhiều nữ sinh thích cậu ấy như vậy, chắc là cậu ấy sẽ không để tớ vào mắt đâu, tớ cũng chỉ muốn thỏa mãn tâm nguyện của mình chút thôi…”
Từ Oánh lại rối rắm: “Nhưng nhỡ đâu, nhỡ đâu cậu ấy lại thích tớ thì sao? Nếu như tớ mãi không nói, chẳng phải bọn tớ sẽ bỏ lỡ nhau sao? Nếu vậy thì phải làm sao bây giờ?”
“Chi Đạo… Cậu nói chuyện đi chứ. Không phải ngày thường cậu rất biết cách ăn nói sao? Mau, mau giúp tớ quyết định, ủng hộ tớ, cho tớ chút dũng khí.”
Rốt cuộc Chi Đạo cũng nhìn thẳng vào Từ Oánh đang khẩn trương, gian nan mở miệng thốt ra: “Cậu thật sự… Thích Minh Bạch sao?”
“Chi Đạo, tớ đã nói mấy lần rồi. Từ hồi cấp 2 tớ đã thích cậu ấy rồi, vốn dĩ cho rằng bọn tớ đã bỏ lỡ cơ hội ở trường cấp 2 thì không còn gặp nhau nữa, không nghĩ tới bọn tớ lại có duyên như vậy, vậy mà lại được phân vào cùng một lớp. Tớ đã bỏ lỡ hai năm cấp hai, tớ không muốn lãng phí luôn mấy năm cấp 3 nữa.” Từ Oánh trưng ra dáng vẻ ngượng ngùng của thiếu nữ, dường như đang nhớ lại chuyện cũ: “Lúc cậu ấy còn là Cố Ẩn, tớ đã rất thích cậu ấy rồi. Mỗi ngày đi học đều vì có thể nhìn lén cậu ấy, những bài thi mà cậu ấy từng viết tớ đều sẽ lặng lẽ lưu giữ lại, cẩn thận cất đi. Bây giờ đến cấp 3, tớ phát hiện… Cậu ấy càng ngày càng có mị lực. Cậu ấy trưởng thành hơn, cao hơn, cường tráng hơn, khi cậu ấy đi ngang qua bên người tớ, mùi hương của cậu ấy cứ quấn quýt trong tâm trí tớ mãi thôi.”
Từ Oánh lúc thổ lộ bí mật hoàn toàn khác với vẻ nhã nhặn ngày thường, trong mắt cô ta dường như có sự kích động điên cuồng: “Chi Đạo, cậu không hiểu đâu. Chỉ cần cậu ấy liếc mắt nhìn tớ một cái, tớ đã cảm thấy mình chết cũng không còn gì luyến tiếc. Cậu từng có loại cảm giác này chưa?”
Minh Bạch có một đôi mắt quyến rũ biết cách câu hồn của người khác. Lần đầu tiên nhìn thấy anh trên xe buýt, cô đã biết.
“Từ Oánh… Tớ… Tớ không thể giúp cậu ra quyết định.” Chi Đạo lộ vẻ mặt khó xử.
“Vì sao? Cậu chỉ cần đưa ra một sự lựa chọn thôi, như vậy rất khó sao?”
“Từ Oánh, đây là chuyện của cậu, nếu tớ giúp cậu lựa chọn, tương lai cậu hối hận thì trách ai bây giờ? Chẳng lẽ lúc đó cậu sẽ không trách tớ sao? Hơn nữa… Từ Oánh, nói thật.” Giọng nói của Chi Đạo nhỏ dần: “Cậu là bạn thân của tớ. Tớ không muốn lừa cậu… Cũng… Cũng không muốn làm cậu tổn thương.”
Nghe thấy lời nói mang theo thâm ý của Chi Đạo, Từ Oánh mới nghiêm túc nhìn cô, cô ta lập tức nhíu mày.
“Cậu… Có ý gì?”
Chi Đạo do dự thật lâu, cũng giãy giụa một hồi lâu, rốt cuộc vẫn kiên định, bình thản, nặng nề nói:
“Tớ với… Minh Bạch… Đang yêu đương”
“Từ Oánh, tớ cũng định nói với cậu từ trước rồi, nhưng gần đây chúng ta đều bận học tập, cho nên tớ quên mất là mình chưa nói với cậu chuyện này. Nhưng mà… Tớ không ngờ là cậu lại thích anh ấy. Giấy không thể gói được lửa, nếu sau này cậu biết chuyện nhất định sẽ trách tớ lừa cậu. Tớ biết lúc này tớ nói hay không đều sẽ tổn thương cậu, nhưng bây giờ tớ nói với cậu, cũng là vì không muốn cậu chịu tổn thương lần thứ hai. Từ Oánh… Tớ thật sự không nghĩ tới… Tớ… Tớ cũng rất khó chịu… Tớ không muốn làm tổn thương cậu…”
“Đủ rồi!” Từ Oánh ném cánh tay của cô ra, đôi mắt nhìn chằm chằm cô như bị đóng đinh: “Mày đã làm tổn thương tao.”
“Thì ra… Thì ra mày đã sớm yêu đương với cậu ấy rồi. Thời điểm tao thổ lộ tâm sự với mày, có phải mày rất đắc ý hay không? À, thì ra Từ Oánh cũng thích bạn trai của mình, còn không biết xấu hổ mà định tỏ tình với anh ấy? Chi Đạo, có lẽ chỉ cần tưởng tưởng như vậy là mày đã cảm thấy đã ghiền nhỉ?”
“Tớ không có. Tớ chỉ có hơi khó chịu.”
“Mày còn định lừa ai! Ai mà không biết nói dối chứ?! Nếu mày thật sự quan tâm đến cảm nghĩ của tao, vậy mày… Vậy ngay bây giờ mày đi nói chia tay với cậu ấy đi!”
Chi Đạo theo bản năng lắc đầu: “Tớ…”
“Cho nên? Ha ha. Mày chẳng qua chỉ là thích dẫm lên nỗi khổ sở của tao để lấy đó làm niềm vui, bây giờ mày còn ở đây làm ra vẻ mặt vô tội?”
Cô ta tức giận cười nhạo một tiếng: “Chi Đạo, mày cũng thật biết cách giả mù sa mưa (4).”
(4): Giả mù mưa sa: Giả vờ quan tâm nhưng thật chất chỉ đang cười nhạo trên sự đau khổ của người khác.
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Từ Oánh phẫn nộ xoay người, vừa mới bước ra đầu tiên lại ngừng lại, đứng ở tại chỗ một phút, cô ta mới quay người nhìn cô.
“Chi Đạo, giữa bạn trai và bạn thân chỉ có thể chọn một cái. Hoặc là tất cả mọi người đều không có được cậu ấy, hoặc là chúng ta không còn là bạn bè gì nữa, chính mày tự chọn một cái đi.”
Chi Đạo nhìn Từ Oánh nổi giận đùng đùng đi vào phòng học, thỉnh thoảng lại lấy ống tay áo xoa lên mặt. Từ Oánh đang khóc.
Chi Đạo cũng mông lung, cô muốn gọi cô ta lại, nhưng lời đến bên miệng lại đột nhiên phát hiện mình không thể nói ra, rất nhiều ưu sầu vây quanh cô. Cô xoay người, tựa lên lan can hành lang, đầu dần dần chôn vào cánh tay.
Chi Đạo thật sự không hiểu.
Vì sao…
Vì sao trong số lựa chọn mà Từ Oánh đưa ra lại không có chúc phúc cho hai người bọn cô?

Dạo gần đây cha mẹ Chi Đạo đều thường xuyên không về nhà, cô đã rất nhiều lần chung chăn chung gối với Minh Bạch. Đừng hiểu lầm, hai người cũng chỉ là ngủ mà thôi.
Đêm khuya, ánh trăng sáng vành vạch giúp Chi Đạo nhìn rõ được từng mạch đập trên cổ, từng đường nét trên môi anh. Chi Đạo lắng nghe tiếng thở đều đều của Minh Bạch, ngắm dung nhan lúc ngủ say của anh. Thiếu niên ngủ say, toàn thân toả ra ánh sáng thánh khiết, hơi thở thuần khiết, khiến người nhìn muốn sa đọa.
Chi Đạo dùng mu bàn tay nhẹ nhàng xoa xoa hầu kết của anh, anh hừ nhẹ một tiếng, nửa mơ nửa tỉnh ngẩng cổ lên.
Khi tình yêu và tình bạn đối địch với nhau, đó là một trận tử chiến, nhất định sẽ có một bên bị triệt tiêu, nhưng thứ bị thương tổn thương sâu sắc nhất lại là mặt đất trầm mặc dưới chân kia. Chi Đạo thật sự không cam lòng, không biết nên bỏ thứ gì, nên giữ thứ gì. Nhưng đối với một thiếu nữ đang chìm trong tình yêu, thì lần lựa chọn này đã rõ đáp án, sự thiên vị quá rõ ràng.
Di động của Minh Bạch đột nhiên vang lên, Chi Đạo nhìn thời gian: Đã là rạng sáng, 1 giờ. Chi Đạo cầm lấy di động đang rung bên cạnh gối, vốn định tắt cuộc gọi, sợ tiếng chuông sẽ làm phiền Minh Bạch, cô muốn để anh ngủ tiếp. Ai ngờ, Chi Đạo theo bản năng nhìn vào màn hình điện thoại, thấy cái tên hiển thị trên đó, cô lại rũ mắt, đặt điện thoại trong lòng bàn tay Minh Bạch.
Chi Đạo nói: Là Mạt Hà.
Minh Bạch ngủ đến mơ hồ, theo bản năng trong tiềm thức nhận lấy chiếc điện thoại đặt ở bên tai.
Rạng sáng, bầu không khí luôn tĩnh lặng như vậy, yên tĩnh như không còn thứ gì tồn tại. Yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ cả tiếng hô hấp và đoạn đối thoại của người bên cạnh, toàn bộ, không sót một chữ.
“Ăn cơm chưa?”
“Ăn rồi.”
“Em nói với anh một tin vui, hôm nay học sinh đều rất ngoan, làm hết bài tập đấy, chuyện này khiến em rất bất ngờ.”
“Ừ.”
“Anh ở nhà có ôn tập bài giảng không? Em nói trước nhé, nếu anh không học bài cẩn thận mà rơi vào tay em, thì em cũng không châm chước thiên vị bao che cho anh đâu. Anh phải thành thành thật thật làm bài thi, nghe được không?”
“Có ôn tập.”
“Anh có nhớ em không?”
“Nhớ.”
“Vậy… Anh thích người con gái thế nào?”
“Tóc dài.”
“Anh có yêu em không?”
“Yêu.”
Chi Đạo lặng người nghe hết toàn bộ, một câu cũng không sót, cô dúi đầu vào trong chăn, che miệng không dám cắt ngang lời anh.
Đoạn đối thoại của hai người bọn họ thật ngọt ngào.
Chỉ có mình cô, cả người lạnh như băng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận