Chương 91

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 91

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hắn tức giận đá lên bàn: “Bây giờ gia nên làm cái gì bây giờ!”

Hi Dư đôi tay nâng cái ót chậm rì rì nói: “Khóa xích trên người chúng ta đều là vụng trộm cởi bỏ, không bị dạy dỗ sư nhìn thấy cũng đã rất may mắn rồi, anh lúc này đừng làm ra chuyện gì, bằng không chúng ta chính là hai người với đầy dây sắt.”

Hắn nổi điên đi đá ghế dựa mà vừa rồi bọn họ làm tình.

308 mở ra khóa trái cửa sổ, đi xuống thăm dò độ cao: “Đi trước đi rồi lại nói, khóa tay đều lấy lên đi.”

Đem khóa tâm bên trong thọc hư, như vậy mặc dù mang lên cũng có thể tùy thời gỡ xuống, Chu Bắc Dịch sẽ không phát hiện được khóa đều đã bị bọn họ mở ra quá.

Hi Dư nhìn khóa khảo tự do co rút lại nới lỏng: “308 cậu rất thông minh không phải sao, chưa đi đến trường học này bao giờ, có phải chuyên môn đi trộm cắp hay không a?”

“Cậu suy nghĩ nhiều rồi.”

Hắn quay đầu lại nhìn về người đứng ở ký túc xá cửa ủ rũ cụp đuôi: “Này, mang lên nhanh, bằng không chờ lát nữa hắn từ theo dõi thấy ba người chúng ta tay chân đều chưa đeo đồ vật,tôi cũng không muốn đi trộm chìa khóa một lần nữa đâu.”

Hòa Uyên không kiên nhẫn cầm đồ vật trên mặt đất đeo lên chân mình.

Hắn mới vừa mang xong, cửa ký túc xá bị phá mở ra.

Mà hắn đứng ở phía sau đại cửa, đầu thiếu chút bị đập vào.

Một nam nhân mặc áo trắng hùng hổ chạy vào, mục tiêu chuẩn xác bắt lấy cổ áo Hi Dư nâng lên, hướng vào chân hắn đá một đá!

“Cậu con mẹ nó,tìm nhiều phiền toái cho lão tử như vậy! Không biết cậu chịu xử phạt lão tử cũng sẽ bị ghi lỗi sao! Một tên bệnh tâm thần thì thành thật một chút cho tôi sẽ chết sao! Cậu có phải thành tâm muốn để tôi đánh một trận hay không?”

Hi Dư bị hắn nắm cổ thở không nổi, tóc mái hoàn toàn che di đôi mắt hắn, người kia âm trầm hướng về phía hắn gầm nhẹ: “Lại còn tiếp tục, cậu chờ đó cho tôi! Cũng không tin tôi không đánh chết được đồ bệnh tâm thần như cậu!”

Người huấn luyện buông quần áo hắn ra, đem hắn đá lăn trên mặt đất, lại cho thêm mấy đá.

Quay đầu lại nhìn xuyên thấu qua khe hở từng sợi tóc, trừng mắt nhìn 308 ngồi ở đối diện trên giường.

308 mặt không biểu tình, chống thân thể ngồi dậy.

Người tiến vào đánh hắn một trận cho nguôi giận mà thôi, xong rồi liền xoay người liền đi.

Hòa Uyên đóng cửa lại, vỗ vỗ tro bụi từ trên kẹt cửa bám vào người hỏi: “Đó là người huấn luyệncủa hai người các người?”

Học sinh bệnh viện tâm thần và nô lệ cũng không kém bao nhiêu, người huấn luyện và người dạy dỗ ở trong trường học cũng là đối thủ một mất một còn, nhìn nhau không thuận mắt.

“Đúng vậy.” Hi Dư vỗ dấu chân trên người, lười nhác cười: “Chẳng qua cũng là người điên mà thôi, đặc điểm là bắt nạt kẻ yếu.”

Ở bệnh viện tâm thần,Hi Dư cùng 308 học chung một lớp, nhưng thông người thường bị đánh đều là Hi Dư, phía sau 308 có người chống lưng.

“Thật nghẹn khuất.” Hi Dư ngồi ở mép giường âm u dẫu miệng, lẩm bẩm tự nói: “Khi nào có thể chạy thoát khỏi nơi này, tôi muốn giết hắn đầu tiên.”

Rina cảm giác mình đã ngủ rất lâu, không nhớ rõ là ngủ từ khi nào, cô tỉnh lại quá ba lần, phát hiện mình ở trong căn phòng rộng rãi, nằm trên giường lớn mềm mại, ngoài cửa sổ từ ban ngày đã trở thành đêm tối.

Chờ cô lại mở mắt ra lần nữa, lại thành ban ngày.

“Còn muốn ngủ tiếp sao?” Bên tai truyền tới một trận nhiệt khí, thanh âm quá mức ôn nhu.

Tiếp theo hắn cười ra tiếng, nắm khuôn mặt nhỏ của cô hướng: “Em gái, đã ngủ hai ngày rồi, thật sợ em ngủ đến chết đi, tỉnh dậy, không thể nhắm mắt nữa.”

Trong tầm mắt cô là một hình bóng ôn nhuận, không mang mắt kính, không hiện nghiêm túc.

“Ngô.” Rina mí mắt vẫn còn nặng nề, cô bị nam nhân từ phía sau ôm vào trong ngực, muốn xoay người qua, lại cảm giác được dị vật tồn tại.

“Tưởng ca ca, phía dưới, thực trướng……”

“Em là nói cái này?”

Tiếp theo thân thể hắn động hai cái, căn vật cứng cũng ở âm đạo bên trong cắm qua lại, rất nhanh cô sẽ biết.

Là dương vật chôn ở trong cơ thể cô, không biết đã cắm bao lâu, vẫn là khi cô ngủ vẫn luôn cắm.

“Ô trướng, trướng, anh trai đừng cử động.”

Mới vừa tỉnh ngủ thanh âm mềm như bông, so với bình thường càng thêm trong trẻo, làm nũng càng thêm câu dẫn người.

“Thật đáng yêu em gái, anh trai giúp em xoa xoa, không đau.”

Nói hắn tay ấn ở trên bụng cô xoa nắn lên, cách cái bụng ấn đến dương vật của mình, nhưng cô không dễ chịu như vậy, khóc chít chít cầu hắn dừng tay.

Nửa người trên xoay qua tới, ôm lấy cổ hắn xin tha: “Anh trai, anh trai dừng lại, huyệt sẽ cắm hư mất.”

“Vật nhỏ thật tham ăn, mới vừa tỉnh ngủ liền cắn tôi không buông!”

Cô rõ ràng là chưa làm cái gì .

Cô còn buồn ngủ , đầu óc mông lung , liền chịch cô đến tỉnh ngủ ,cơn buồn ngủ cũng biến mất hầu như không còn, cô quỳ gối trên giường bị chịch đến kêu ân ân a a , thân thể đong đưa trước sau .

Bình luận (0)

Để lại bình luận