Chương 91

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 91

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hoa Cẩn bị hai tên vệ sĩ áp giải vào bên trong, tay chân cô đều là vết thương, tóc tai rối bù, vừa nhìn là có thể thấy cuộc chạy trốn vừa rồi khốc liệt đến thế nào.

Cửa nhanh chóng được đóng lại.

“Đến đây, tự đeo vào.” Hắn chỉ chiếc vòng sắt trên mặt đất, cái này để trói mắt cá chân cô.

Hoa Cẩn lắc đầu, cố gắng lùi về sau.

Tập Khánh Liêu thấy cô chống cự thì tức giận đến bật cười.

“Đúng là chẳng được tích sự gì, chạy bao nhiêu lần mà cũng không thoát khỏi lòng bàn tay tôi. Ngoan ngoãn nghe lời, đừng để tôi phải ra tay. Nếu cô nghe lời thì tôi sẽ không thô bạo với cô, không nghe lời thì đừng có trách.”

Câu cuối gần như gầm lên với cô, Hoa Cẩn sợ hãi co rúm người.

Cô biết hắn không nói đùa, thế nên không có cách nào khác hơn là khóc lóc đi tới, cẩn thận đeo sợi dây xích vào chân mình.

Cạch!

Khóa đã được vặn chặt, Hoa Cẩn biết mình không thể nào chạy được nữa.

Tịch Khánh Liêu vươn tay, thô lỗ nắm tóc cô giật tới trước mặt mình. Hoa Cẩn quỳ gối xuống bên cạnh giường bệnh, gương mặt bị kéo đến biến dạng.

“Nói cho tôi biết, lần này cô lại chạy trốn đến gặp ai?”

“Tôi muốn về nhà.” Hoa Cẩn khóc nức nở, âm thanh giống như bị bóp nghẹt.

“Về nhà? Nhưng tôi lại nghe người ta nói là cô đến tìm người đàn ông kia. Có phải là không tìm được anh ta nên mới về nhà không? Hả?”

Tịch Khánh Liêu vỗ nhẹ lên gương mặt tím tái của cô, không nhanh không chậm hỏi lại.

“Trả lời tôi! Có phải hay không!”

Cô làm sao dám trả lời phải, chỉ có thể liều mạng lắc đầu.

“Tôi không chạy, Tịch Khánh Liêu, dù tôi có chạy như thế nào đi nữa thì đều bị người nhà họ Tịch các người bắt về. Anh giết tôi đi, anh cầm dao đâm chết tôi đi, cho tôi thoải mái một chút!”

“Giết cô? Đừng quên trong bụng cô vẫn còn đứa con của ông đây!”

Vai trái cô đột nhiên bị đè nặng, Tịch Khánh Liêu chống vai cô đứng lậy. Hắn cúi người ấn lên bụng cô, Hoa Cẩn căng thẳng đến mức hít thở không thông.

“Bảo vệ nó cho tốt, nếu không tôi sẽ hành hạ cô sống không bằng chết!”

Hắn nói xong thì nhìn cô, thấy ánh mắt của cô vừa thê lương vừa tuyệt vọng thì hơi ngẩn người.

“Tịch Khánh Liêu, tôi không thương xót anh, tôi cũng không thể nào yêu anh được nữa. Tôi thừa nhận tôi đã ngoại tình, đúng vậy, tôi đã yêu người đàn ông khác! Nhưng vì tên anh ấy giống tên anh nên tôi cũng không có cảm giác áy náy!”

“Tôi thích anh ấy bởi vì anh ấy không giống anh. Anh suốt ngày chỉ biết hạ thấp tôi, nhưng anh ấy lại khen tôi. Anh ấy không có tiền có quyền được như anh, nhưng anh ấy có văn hóa chứ không phải là một tên lưu manh như anh, thế nên tôi thích anh ấy!”

“Cô có biết cô đang nói gì không?”

“Tôi biết!” Hoa Cẩn hét lên to hơn.

“Ai cho cô dũng khí nói chuyện với tôi kiểu đấy?” Tịch Khánh Liêu tức giận, tung chân đá cô một cái.

Hắn lao xuống giường, cầm lấy con dao mà Khổng Thành Văn để lại.

Hoa Cẩn ngồi dưới đất, cô yên lặng rơi lệ, hai mắt nhắm nghiền.

Cô ngửa đầu lên, run rẩy đón chờ cái chết chuẩn bị ập đến.

“Tôi hỏi cô một lần cuối, những lời cô nói có phải là sự thật không? Cô cố tình nói thế để chọc giận tôi đúng không?” Hắn cầm dao chĩa thẳng vào người cô, ánh mắt đỏ rực.

“Là thật, cho dù anh có giết tôi thì cũng không thay đổi được sự thật đó đâu.”

Tịch Khánh Liêu run rẩy, khóe môi khẽ giật giật nhưng mãi cũng không nói ra được một câu phản bác nào.

“Con mẹ nó! Mẹ kiếp! Con điếm rẻ tiền! Hoa Cẩn, ông đây sẽ giết cô!”

Sau khi mắng xong mấy từ ngữ bẩn thỉu, Tịch Khánh Liêu đột nhiên nhớ tới câu mà cô vừa nói: “Anh ấy có văn hóa chứ không phải là một tên lưu manh như anh, thế nên tôi thích anh ấy!”

Lưu manh?

Ha ha.

“Tấm chân tình của tôi bị chó ăn rồi, trước đây tôi yêu cô như vậy, không cần tiền không cần quyền mà chỉ cần cô, tôi rời khỏi gia đình để đến với cô. Nhưng kết quả thì sao? Cô lừa ông đây, rốt cuộc cô coi tôi là cái gì hả?”

“Tôi không lừa anh, lúc đó tôi thực sự rất yêu anh. Nhưng như thế thì sao chứ? Tôi đã thay lòng đổi dạ, chẳng lẽ anh vẫn chưa rõ sao? Từ đầu đến cuối anh chỉ là một sinh vật đánh thương! Anh tự cao tự đại, lúc nào cũng coi thường tôi. Sao anh không xem lại chính mình đi, không có chí tiến thủ, chẳng khác nào một tên phế vật! Anh dựa vào cái gì mà đòi tôi vẫn phải thích anh?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận