Chương 91

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 91

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Gọi tên ta Nương tử ” Trác Viễn gồng cứng thân thể giữ chặt lấy Vô Ương không thể nàng quá mức giãy giụa càng thêm đau đớn, hắn hôn lên má nàng thốt khẽ.
“Ô ô ô… Tướng công Viễn Chàng gọi thiếp là nương tử rồi Ô ô ô…”
PHỰT…
“Á…………………….Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaa……….Á……….Á……Á……Aaaaaaaaaa….” Nàng chưa kịp vui mừng liền bị cơn đau như nơi tư mật bị hung khí sắc nhọn cường ngạnh xé ra làm hai nửa, đau tê tâm liệt phế, cuồng loạn ngửa đầu hét thảm.
“Hư…Gruuu… Bảo bối Nàng cố gắng hít sâu Bảo bối Ta sẽ chịu trách nhiệm, sẽ yêu nàng chăm sóc nàng cả đời Đừng khóc Đừng khổ sở Ngoan Hít sâu vào ” Trác Viễn gồng cứng cơ bắp cuồn cuộn toàn thân, da thịt hắn đỏ bừng.
Dục hỏa sôi trào ùn ục ùn ục, gào thét muốn hắn lập tức rong ruổi mạnh mẽ thọc lộng lỗ nhỏ mất hồn của nàng.
“Á……..Aaaaaaaaa…..Á……..Aaaaaaaaaa……Á………Ô ô ô…Ô ô ô…”
Rầm rầm rầm rầm… Ầm ầm ầm ầm… Thân thể bị Trác Viễn ôm ghì dán vào l ng ngực hắn, tay chân nàng lại tự do cuồng loạn quẫy đạp, đấm đá ầm ầm rầm rầm lên mặt giường.
“Á………..Aaaaa…….Á……Ô ô ô…. Ô ô ô….” Bụng nhỏ co thắt quằn quại, dũng đạo chật trất ướt đẫm vặn xoắn bao vây nhưng muốn nghiền nát dị vật xâm lăng, nhưng huyệt động non nớt càng gắng gượng cắn nghiến cự căn lại càng mang về nhiều đau đớn buốt nhói, quá thô quá cứng quá nóng bỏng, nộn huyệt kiều mềm sao có thể làm gì? Chỉ có thể bất lực thống khổ khóc thảm.
“Hư… Nàng bình tĩnh nào Nương tử Nàng đừng quẫy loạn Đừng co thắt bụng nhỏ kịch liệt như vậy Nàng chỉ mới thừa hoan Không chịu đựng được kích tình quá mức thế này Ngoan nào ” Trác Viễn hốt hoảng hét lên bên tai nàng, vòng tay càng thêm ghì chặt âu yếm ve vuốt thân hình bé nhỏ bắt đầu nóng bừng hừng hực như lửa đốt.
Rầm rầm rầm rầm…. Ầm ầm ầm…
“Ô ô ô… Á……..Aaaaaaaaaaaaaaaaa….. Á…. Hự…Hức Hức… Ô ô ô… Ô ô ô…” Nàng không cách nào kiểm soát được cơn đau đớn như chết đi sống lại của bản thân, hoàn toàn mất đi lý trí cuồng loạn kêu khóc.
“Hư… Ngoan nào Nương tử ” Trác Viễn hoảng hốt nâng cao lên thân hình, hắn quỳ ngồi dựng đứng. Hắn thật sự bất lực với nàng rồi, la hét khóc thảm nhưng lỗ nhỏ lại cứ tham lam muốn hút lấy cự căn của hắn vào trong nuốt trọn.
Ôm ghì lấy thân thể vào l ng ngực, hạ thể cả hai dán chặt vào nhau, từng dòng từng dòng tiên huyết tỏ tươi nhỏ giọt nở rộ trên nệm nở thành những đóa hoa xinh đẹp diễm lệ vô cùng bắt mắt.
“Á…………….Aaaaaaaaaaaaaaaa…… Ô ô ô… Hức hức hức…” Mông vểnh được cánh tay phải rắn rỏi của Trác Viễn nâng lên không để lỗ nhỏ của nàng bị lún quá sâu, tham lam nuốt lấy cự căn thô dài.
“Cố gắng hít thở nào bảo bối Đừng đạp loạn chỉ thêm đau Ngoan ” Trác Viễn nghiêng đầu hôn phớt lên cánh môi xinh đang giương lên thở dốc của Vô Ương.
Tay trái hắn giúp nàng ngửa cổ hướng lên dễ dàng hít thở, ngã gáy nàng ra sau dựa vào vai.
“Ô ô ô…. Hức hức hức… Ứ ứ Ứ… Ứ Ứ ứ…. ư ư ư… Ô ô… Hức … Ứ ư ư…” Hai đùi Vô Ương run rẩy đặt lên đùi hắn, thân thể kiều mềm rũ rượi không còn chút sức tựa hết vào vòm ngực rộng lớn sau lưng.
Miệng huyệt non nớt căng trướng, toàn bộ môi huyệt cùng hai mảnh âm thần bị trướng căng mỏng dính trong suốt đẩy sang tận hai bên đùi non vô cùng đáng thương.
Huyết dịch xử nữ nhỏ giọt nhỏ giọt xuống nệm giường đánh dấu giây phút nàng thuộc về người nàng thầm thương trộm nhớ suốt bao năm.
“Ngoan Hít thở chầm chậm thôi Ta biết nàng rất đau Nương tử, ngoan ngoãn để ta thương yêu âu yếm nàng được sao?” Trác Viễn ôn nhu thổi giọng trầm khàn nóng bỏng khe khẽ sát bên tai nàng.
Bàn tay trái hắn mò xuống hai đồi nhũ hoa nhẹ nhàng ve vuốt nhào nặn.
“Hư… hức hức hức… Ô ô ô… Ứ Ứ… Ứ ư ư ư… Ô ô ô…” Nàng nhắm mắt mơ màng, đầu ngoan ngoãn ngửa ra sau dựa vào vai hắn thở dốc hồng hộc. Đôi tay mảnh khảnh ôm lấy cánh tay trái đang mân mê nhũ hoa của nàng lên lên xuống xuống.
“Vật nhỏ tham lam, chậm rãi nuốt vào thôi Ta giúp nàng, từ từ thôi nào Hư… Hư… Hừm…” Cánh tay phải đang nâng lấy mông nàng nhẹ nhàng hạ dần xuống.
“Á…..Aaaa…. Ô ô ô… Đau đau quá tướng công Ô ô ô… Nuốt không vào Nuốt không trôi Ô ô ô…” Nàng nghẹn ngào thút thít, âm thanh rên siết rỉ rả bên tai.
“Có sướng không? Có bớt ngứa sao? Nàng nuốt vào liền hết ngứa nha Hưm… ” Trác Viễn nhẹ giọng dụ dỗ đánh lạc hướng suy nghĩ của nàng.
“Ứ ứ… Ngứa Tướng công Bên trong bên trong lỗ nhỏ rất ngứa Ô ô ô…. Đau quá … Ứ ư… Ô ô…” Nàng mếu máo cong môi, ủy khuất ngả đầu tựa trán vào cổ hắn, vô cùng đáng thương thều thào thút thít.
“Giãy cho cố vào Giờ nàng thành xụi lơ thế này à? Định cho ta làm t̠ình với cái thân hình không chút sức sống này sao? nàng xem trách nhiệm nàng để đâu? Lần đầu tiên của ta đấy ” Hắn nghiến răng lườm lườm nàng, có chút cố ý giả vờ hung thần ác xác.
“Hư… Ứ Ứ… Ư ư … Thiếp đau mà Thiếp xin lỗi tướng công Thiếp sẽ ngoan Ô ô ô Đau quá Ô ô ô…” Nàng giật giật cơ bụng, dũng đạo co thắt điên cuồng, xương mu bắt đầu mất khống chế nẩy nẩy nẩy ưỡn cong người ra sau.
“Ô ô ô… Đau quá Đau quá Thiếp đau quá Tướng công Ô ô ô…” Hai đùi nhỏ run lên lẩy bẩy lẩy bẩy, nàng cắn răng cố kìm lại bản thân không quá mức kích động giãy giụa đến kiệt sức lần nữa. Nộn huyệt của nàng đau quá, rát quá Ô ô ô.
“Ngoan Ta biết Ta vừa phá thân cho nàng Nương tử Nàng thuộc về ta Đừng sợ Dựa sát vào ta nào Ta giúp nàng gãi ngứa lỗ nhỏ nhé ” Vòng tay hắn ôm ghì lấy nàng.
Lần này là nâng lên hạ xuống ra ra vào vào với biên độ ngắn nhưng lực đạo và tốc độ lại vô cùng nhanh chóng kịch liệt.
“Á…….Aaaa….Á…..Aa….Á…Aaaa….Á….Aaaa…. Ô ô ô… Ngứa Đau Sảng Ô ô ô…. Đau quá đau quá Ngứa quá Ô ô ôi… Thiếp muốn chết rồi Ô ô ô…”
VÔ Ương ưỡn cong thân thể thành hình vòng cung vô cùng vũ mị, từng âm thanh kiều đề liên tục vang lên, nàng nẩy nẩy mông co giật liên hồi. Hai tay vòng ngược ra sau bám víu lấy bờ mông săn chắc của Trác Viễn đang đung đưa tung đưa từng nhịp từng nhịp thúc cự căn ngày càng sâu vào lỗ nhỏ chật trất của nàng.
“Hư… Ngoan Ta vào đến cửa đáy huyệt liền dừng lại Nàng sẽ không ngứa nữa Ta sẽ gãi ngứa giúp nàng Hư… Gruuuu….A……….” Trác Viễn cũng hết nhẫn nại nổi, eo hông càng thúc càng mạnh, càng ngoáy càng thọc lộng vào sâu hơn.
Phùn phụt phầm phập…Phùn phụt phầm phập…
Cự căn được nộn huyệt non nớt có ngàn vạn cái miệng nhỏ liếm mút vặn xoắn xoa bóp vô cùng thư sướng, da đầu hắn căng chặt, từng sợi tóc gần như muốn dựng ngược ngoe nguẩy đình công. Sướng khoái bất tận lan tràn khắp tế bào toàn thân, bùng nổ bùm bùm bùm khiến hắn rùng mình không dứt.
“Á….Aaaaaa…… Ô ô ô… Đau quá Đã ngứa Ô ô ô… Cứu mạng Thiếp chịu không nổi Chịu không nổi Ô ô ô…”
“Chàng đừng thọc nữa Đừng vào nữa Ô ô ô… Tướng công Ô ô ô… đau quá Đau Ô ô ô…”
“Thiếp xin chàng Tướng công trướng Căng quá Ô ô ô… Rách rồi Nứt rồi Ô ô ô… Chàng đừng vào nữa mà Tướng công Ô ô ô…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận