Chương 91

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 91

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tuân theo quy tắc

“Nghỉ ngơi một lát, đợi bản vương trở về sẽ chịch Ly Nhi một trận ra trò.” Nhìn thấy Lăng Hà đứng ở cửa cung điện, lo lắng đi tới đi lui, Quân Đình không thể dịu dàng ôm lấy mỹ nữ nữa. Thế là hắn đứng dậy, tự mình nhét mỹ nhân đã ăn mặc thành bé chó cái vào trong chuồng chó.
“A…” Khương Vãn Ly buồn bã rơi nước mắt, đau đớn cuộn tròn với thân thể đầy sẹo, giống như một con thú nhỏ không có người đi cùng, chỉ có thể một mình liếm vết thương.
Chó cái tội nghiệp đang phải chịu đựng một mình, trong khi kẻ chủ mưu đang đến Thủy Nguyệt cung trên chiếc ghế kiệu do lính khiêng.
Phùng Ngọc Cầm xuất thân cao quý cùng kiêu ngạo, cho dù Nam Vực Vương đến, nàng cũng sẽ không đợi ở cửa như những phi tần khác mà thay vào đó nàng sẽ thoải mái nằm trên giường với bộ đồ ngủ, chờ đợi Vương đến.
“Ái phi của ta, bản vương phê tấu chương nên đến chậm một chút, đã bỏ lỡ thời gian, hy vọng nàng không trách tội bản vương.” Quân Đình tiến vào cung trước, theo sau là hơn mười thị nữ xinh đẹp.
“Vương thượng nói gì vậy? Thần nữ không phải loại nữ nhân không thục nữ như vậy, nếu lời của ngài truyền ra ngoài, người bên ngoài nhất định sẽ nói ta là hồng nhan họa thủy hại nước hại dân.” Phùng Ngọc Cầm ngồi dậy, tay phải chống lên giường, vừa khéo tư thế này đã tôn lên đường cong hoàn hảo của nàng ta.
“Ai dám nói ái phi như vậy, bản vương nhất định phải chém đầu của hắn ta.” Quân Đình ngồi xuống giường, dùng đôi mắt ưng nhìn thẳng vào chỗ phình ra trên ngực nữ nhân, như thể không tài nào rời mắt được.
Phùng Ngọc Cầm không cảm thấy xấu hổ, bàn tay ngọc ngà vén mái tóc đang rũ xuống trước ngực ra sau, tự tin khoe bộ ngực đầy đặn của mình. Một nửa bộ ngực trắng như tuyết hiển hiện dưới chiếc áo ngủ hở hang.
“Vương thượng, ngài có muốn tuân theo quy tắc trước không?” Thương Lan tiến lên hỏi.
“Quy tắc cái gì? Cút.” Quân Đình không quan tâm đến nàng ta, mắt dán chặt vào nữ nhân trước mặt, tràn đầy dục vọng.
Thương Lan không có gì ngạc nhiên, Quân Đình thương yêu trắc phi nương nương, tất nhiên sẽ không để nàng ta bị hành hạ, thế nên chỉ đặt câu hỏi như thường ngày mà thôi. Tuy nhiên, khi đối mặt với Phùng Trắc Phi, Quân Đình trở nên thiếu kiên nhẫn và tức giận, mắng mỏ nàng ta như thể những gì nàng ta nói đã bôi nhọ sự tôn quý của trắc phi nương nương.
Nam Vực Vương yêu thương trắc phi nương nương là chuyện rất dễ nhìn thấy. Thương Lan rất vui mừng về điều này, nhớ đến lời hứa của nam nhân kia đối với nàng ta, nàng ta không khỏi mỉm cười.
Đêm khuya, trong Thủy Nguyệt cung, vang lên tiếng giường cọt kẹt khiến người ta xấu hổ, vang vọng đến mức thị nữ đứng ở bên ngoài cũng có thể nghe rõ.
Trên chiếc giường rộng rãi, Phùng trắc phi không một mảnh vải che thân, hai chân dang rộng, một tay vuốt ve ngực, một tay thọc sâu vào âm hộ trơn trượt, không ngừng thọc vào rút ra, mở miệng nói: “Vương thượng, a… Vương thượng mạnh hơn nữa đi, chịch nát tiểu huyệt của thần thiếp đi…”
Thế nhưng Vương thượng trong miệng nàng ta đang đứng ngay ngắn bên tường, đối mặt với nữ nhân khỏa thân đầy quyến rũ, hắn ta lại lạnh lùng và thờ ơ như một vị thần thoát khỏi thế giới trần tục.
“Vương, mời xem.” Lăng Hà như không để ý tới nữ nhân khỏa thân nằm trên giường, mà hai tay dâng lên một chiếc hộp bạc, nói với nam nhân đang ẩn mình trong bóng tối.
Quân Đình nhận lấy mở hộp ra, bên trong là một con bọ đen nhỏ như móng tay. Khi cảm nhận được gió từ bên ngoài, con bọ đã mở rộng cánh và bay ra. Quân Đình nhanh chóng bắt nó lại.
“Côn trùng cổ.” Bây giờ đôi mắt đen của Quân Đình đã tràn đầy lạnh lẽo.
Chỉ có vu sư đến từ phương Tây mới có năng lực thuần hóa cổ trùng, hắn không hề hay biết Tả tướng lại có liên hệ với người phương Tây.

Bình luận (0)

Để lại bình luận