Chương 91

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 91

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Kẻ Ngáng Đường và Lời Cảnh Cáo Của Nữ Chủ Nhân
Tiêu Hành thở phào một hơi khi biết bạn gái mình, Lý Mộng, sẽ ngủ chung phòng với Hứa Khả. Hắn liếc nhìn cô gái với mái tóc sặc sỡ đang ngồi vắt vẻo trên sô pha, lòng đầy khinh bỉ. Con ranh con này. Hắn không thể hiểu nổi tại sao cậu của hắn lại dung túng cho nó ở trong nhà này. Nhưng ít nhất đêm nay, Lý Mộng ngây thơ của hắn sẽ an toàn. Hắn không tin tưởng Chu Đại, càng không tin tưởng con hồ ly tinh Hứa Khả kia. Ai biết được hai kẻ đó có giở trò mèo mả gà đồng gì trong cái biệt thự rộng lớn này không.
Trong khi Tiêu Hành đang bận rộn với những suy nghĩ đen tối, thì trong căn phòng ở tầng hai, Hứa Khả đang phải đối mặt với một tình huống khó xử khác.
Căn phòng của cô, nơi cô quen quậy phá một mình, bỗng dưng có thêm một người lạ. Lý Mộng ngồi nép ở mép giường, hai tay vặn vẹo vào nhau, trông cô nàng rõ ràng là đang căng thẳng.
“Cậu… cậu cứ tự nhiên nhé.” Lý Mộng lắp bắp, không dám nhìn thẳng vào Hứa Khả. “Tôi… tôi ngủ không ngáy đâu.”
Hứa Khả bật cười, một nụ cười không mấy thân thiện. Cô vắt chân lên ghế, lười biếng dũa móng tay. “Tôi không quan tâm cậu có ngáy hay không. Tôi chỉ cần yên tĩnh tuyệt đối.” Cô liếc xéo cô gái kia. “Tôi ngủ say là ghét nhất bị làm phiền. Cậu mà làm ồn, tôi đá văng xuống đất đấy, đừng trách.”
“À… vâng, tôi biết rồi.” Lý Mộng rụt cổ lại. Cô nàng nghe Tiêu Hành kể Hứa Khả là một đứa con gái hư hỏng, nổi loạn, giờ xem ra còn đáng sợ hơn lời kể.
Thấy con mồi đã sợ, Hứa Khả mới dịu giọng một chút, dù vẫn đầy vẻ kẻ cả. “Được rồi, không cần phải run như cầy sấy thế. Tôi không ăn thịt cậu đâu. Cậu là bạn gái Tiêu Hành, tôi nể mặt anh ta.”
Lý Mộng thở phào, đánh bạo hỏi: “Hứa Khả này… Chú… à không, cậu của Tiêu Hành… anh ấy có kiêng kị điều gì không? Tôi sợ mình làm gì không phải…”
Cái từ “chú” phát ra từ miệng Lý Mộng khiến Hứa Khả chói tai. Cô dừng hẳn động tác dũa móng tay, ngẩng phắt lên, ánh mắt sắc như dao.
“Cậu vừa gọi anh ấy là gì?”
“Tôi… tôi gọi là chú… có gì không đúng sao?” Lý Mộng hoảng hốt.
Hứa Khả đứng dậy, chậm rãi bước đến trước mặt Lý Mộng. Cô cúi người xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt đang mở to vì sợ hãi của cô nàng. “Nghe cho rõ đây,” cô thì thầm, giọng đầy vẻ chiếm hữu. “Ở cái nhà này, chỉ có đám cháu chắt như Tiêu Hành mới được gọi anh ấy là ‘cậu’. Còn cậu, và cả tôi, tốt nhất nên gọi bằng tên.”
“Nhưng… nhưng như vậy có phải là vô lễ không?”
“Vô lễ?” Hứa Khả cười khẩy. “Cậu nghĩ anh ấy thích bị người khác gọi là ông già à?” Cô nhéo nhẹ cằm Lý Mộng. “Hay là cậu muốn tôi nói thẳng lý do?”
Lý Mộng lắp bắp: “Lý… lý do gì?”
Hứa Khả ghé sát vào tai cô nàng, hơi thở nóng rực phả vào vành tai nhạy cảm. “Bởi vì,” cô nói, giọng ngọt ngào mà tàn nhẫn. “Tôi không thích nghe người con gái khác… gọi người đàn ông của tôi là ‘chú’.”
Lý Mộng sững sờ, mặt trắng bệch. Cô nàng hiểu rồi. Trời ạ, cô nàng đã bước vào hang cọp.
Hứa Khả hài lòng nhìn phản ứng của đối phương. Cô đứng thẳng dậy, quay lưng đi vào phòng tắm. “Tóm lại là thế. Đừng có phạm vào quy tắc của tôi. Ngủ ngon.”
Cánh cửa phòng tắm đóng sầm lại, để lại Lý Mộng một mình chết trân giữa căn phòng, hoang mang tột độ.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận