Chương 91

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 91

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hồng Ngạc vừa đi, Đỗ Yểu Yểu từ trong rương bò ra.
Thẩm Giai vừa cho thịt dê và sữa lên bếp đun nóng, vừa gọi: “Yểu Yểu, qua đây ăn một chút đi.”
“Không cần.” Đỗ Yểu Yểu nghe hai người bọn họ nói một đống lời, ngũ vị trong bụng cuồn cuộn lên: “Ta ăn no rồi.”
Nàng dùng nước sạch trong thau đồng lau sạch phấn vàng trên mặt, rồi lại rửa giặt sạch chân, cởi áo ngoài ra chui vào trong chăn.
Thẩm Giai thấy tình hình không ổn, suy nghĩ một lúc, nghĩ cách nên dỗ dành cô như thế nào.
“Yểu Yểu.” Hắn ngồi xuống mép giường.
Đỗ Yểu Yểu mắt điếc tai ngơ, không đáp lại không động đậy.
“Hồng Ngạc nói, ta không hiểu tại sao nàng ta lại biết.” Thẩm Giai buồn rầu thở dài.
Ăn ngọt, ngọc bội, tư thế trên giường, nhắc tới cái nào cũng có thể khiến Đỗ Yểu Yểu ghen. Đặc biệt là thứ cuối cùng, quả thực là hổ đầu trảm, ào ào chặt đứt tình cảm thắm thiết gần đây của hai người.
Thẩm Giai không nhắc tới Hồng Ngạc thì không sao, sau đó trong đầu Đỗ Yểu Yểu hiện lên hình ảnh của Thẩm Giai dùng tư thế la hán đẩy xe bò với Hồng Ngạc, và cả Kim Chi, Diệp Oánh…
Hắn thích tư thế la hán đẩy xe bò, hắn từng làm tư thế la hán đẩy xe bò với rất nhiều rất nhiều nữ nhân.
Đỗ Yểu Yểu cảm thấy trong lòng buồn bực, mặc dù nàng vẫn luôn tự nói với mình, đó là trong sách.
“Yểu Yểu?” Thẩm Giai nhẹ đẩy vai nàng, sát lại gần gọi: “Phu nhân.”
“Đừng chạm vào ta.” Đỗ Yểu Yểu đánh lên tay hắn, trong giọng nói đầy vẻ ghét bỏ: “Ngươi bẩn muốn chết!”
Thẩm Giai sửng sốt, cãi lại: “Ta chỉ ôm nàng, hôn nàng, ngủ với nàng, chưa từng thân mật với nữ nhân thứ hai, Yểu Yểu, ta bẩn sao?”
Hắn lên án Hồng Ngạc: “Giả dối hư ảo kiếp trước gì đó ta không có một chút ký ức nào cả! Mặc cho nàng ta ba hoa chích choè, đâu có chuyện gì liên quan tới ta, mắc mớ gì tới nàng? Yểu Yểu, nàng vì vậy mà tức giận với ta, nàng cho rằng nàng có đúng không?”
Đỗ Yểu Yểu không còn lời gì để nói.
Trước giờ nàng vẫn luôn cố ý lẩn tránh quá khứ ban đầu của Thẩm Giai, và khúc mắt với nguyên chủ, những lời Hồng Ngạc nói, như một bàn tay vô hình bóp chặt lấy tâm tư thầm kín của nàng.
Nghĩ đến Thẩm Giai và những nữ nhân đó, đặc biệt là Hồng Ngạc… Vậy mà lại cảm thấy nghẹn cứng ở cổ họng.
Trong sách, trong sách cũng không được!
Giấc mơ của Hồng Ngạc, giống như lén trộm món đồ cô yêu thích, buồn bực không có chỗ giải toả.
Và cả nguyên chủ, bọn họ đã làm… Đỗ Yểu Yểu cố gắng gạt bỏ vấn đề này, cô dùng thân thể của nguyên chủ, tuy là để ý, nhưng cũng không thể bưng bát lên ăn cơm, đặt bát xuống chửi mẹ nó.
Tất cả những suy nghĩ sâu xa, chỉ có thể nhịn ở trong lòng.
Thẩm Giai thấy Đỗ Yểu Yểu càng cuộn tròn ở trong chăn, giống như con tôm bị thương đang bảo vệ mình, không khỏi sáng tỏ thêm một chút, có lẽ lời Hồng Ngạc nói là thật, kiếp trước hắn chìm đắm hết mình trong nữ sắc.
Đỗ Yểu Yểu từng thăm dò, nếu không có nàng, hắn giống Sở Đắc, nuôi rất nhiều nữ nhân trong hậu viện thì phải làm sao?
Thăm dò là thật, dỗ dành là giả.
Trước kia nàng dỗ dành hắn, sau khi nàng vào trong mơ, hắn hối hận suốt đời, làm người goá vợ cả đời.
Lòng dạ nữ nhân hư hư thật thật, Thẩm Giai cẩn thận đối đáp.
Hắn dỗ dành an ủi nàng: “Yểu Yểu, nàng nói trong giấc mơ của nàng ta mất đi phu nhân như tiên nữ là nàng, hối hận suốt đời, làm người goá vợ cả đời, chúng ta là phu thê, chắc chắn ta sẽ tin tưởng nàng.”
Sau đó lạnh nhạt nói: “Hồng Ngạc nói hậu viện gì đó, nàng ta là nữ nhân ta yêu nhất cũng chỉ là phán đoán, nữ nhân ta yêu chỉ có một mình nàng, ta sẽ không nạp thiếp.”
Thẩm Giai bảy tỏ thái độ, Đỗ Yểu Yểu cũng không vướng mắc cốt truyện trong sách nữa, nhất thời lại không thể hạ thấp thể diện để làm lành, oán trách: “Chàng thích la hán đẩy xe bò!”
Thẩm Giai sờ sờ mũi, thật là.
La hán đẩy xe bò rất, thỏa mãn ham muốn chinh phục của nam nhân, không cần phải nhìn dáng vẻ giả tạo, gương mặt khóc sướt mướt của nữ nhân.
Hai năm trước thành hôn, chỉ có mấy lần dùng tư thế la hán đẩy xe bò với Đỗ Yểu Yểu, ban đầu nàng không phối hợp, hắn không muốn mặt nóng của mình dính lên bờ mông lạnh lẽo của người khác cho nên vội vàng phát tiết cho xong việc.
Trong ân ái, tư thế đều không giống nhau.
Thẩm Giai áp vào sau gáy cô: “Ai nói, ta thích nữ ở trên.” Nụ hôn vụn vặt rơi lên làn da trắng nõn của nàng: “Thích nhìn dáng vẻ Yểu Yêu cao trào.”
Đỗ Yểu Yểu xấu hổ ngọt ngào đan xen: “Cút.” Trong giọng nói ẩn chưa một chút duyên dáng.
Thẩm Giai không ngừng cố gắng, mạnh mẽ kéo cơ thể Đỗ Yểu Yểu tới gần mình, nâng chiếc cằm nhỏ nhắn của cô lên: “Phàm phu tục tử, có ai mà không thích tiên nữ hạ phàm?”
Ở trên giường hắn thích quấn lấy trêu chọc nàng là ‘tiên nữ’, Đỗ Yểu Yểu nhỏ giọng phản bác: “Mồm miệng láu lỉnh.”
“Không ngờ tiên nữ cũng biết ghen đó.” Thẩm Giai làm bộ làm tịch cảm thán.
“Ai ghen?” Đỗ Yểu Yểu trừng mắt.
“Ta chỉ nói tiên nữ, chưa nói là nàng.”
“Ta không ghen.” Đỗ Yểu Yểu cứng miệng không nhận, gương mặt lại từ từ đỏ ửng lên.
“Phu nhân hiền huệ, sao có thể ghen tuông đố kỵ như phụ nhân chợ búa được.” Thẩm Giai giả vờ nghiêm túc nói: “Bây giờ giận dỗi không ăn cơm, hoàn toàn là do đồ ăn ở đây không ngon, khiến nàng không thể ăn uống được.”
Đỗ Yểu Yểu: “…”
Trên đường đi làm bánh bao cũng đã nuốt cả cơm cứng rồi, sao còn ngại thịt dê sữa bò?
Hắn thay đổi cách trêu ghẹo nàng ghen tuông giống như phụ nhân chợ búa.
Đỗ Yểu Yểu oán hận cắn lên môi dưới Thẩm Giai, hắn cũng không tuân theo mà phản công, xoay người đè lên nàng, mạnh mẽ hôn, đầu lưỡi cuốn lấy nhau, suýt chút nữa thì bị hắn nuốt vào bụng.
“Phu nhân hả giận chưa?”
Hai mắt Đỗ Yểu Yểu ngập nước, hổn hển thở gấp.
“Chưa hả giận?” Thẩm Giai giả vờ cúi đầu: “Vậy hôn thêm một lát nữa.”
“Ta muốn ăn cơm!” Cô mềm mại né tránh.
“Nàng còn không ăn.” Thẩm Giai buồn cười: “Ta sẽ ăn nàng.”
Đỗ Yểu Yểu ngồi ở bên bếp lửa chậm rãi ăn thịt uống sữa, tò mò hỏi: “Chàng vừa nói trong phòng Hồng Ngạc có thị vệ, sao lại như vậy?”
Thẩm Giai nói: “Bên cạnh nàng ta có một bà bà từ Nam Chiếu đi cùng, thật ra bà ta là một nam tử trẻ tuổi dùng thuật ép xương và đổi mặt để thay đổi ngoại hình, bọn họ tằng tịu với nhau từ lâu rồi.”
“Ồ” Đỗ Yểu Yểu hờ hững: “Chàng biết thật nhiều.”
“Ở Ô Hoàn xa xôi ngàn dặm này, tình thế bắt buộc.” Trong mắt Thẩm Giai lộ ra vẻ khinh thường: “Nếu ta không chú ý, thì sẽ trở thành một trong những kẻ quỵ luỵ dưới váy nữ nhân mất.”
Đỗ Yểu Yểu nghĩ, Hồng Ngạc chính là nữ chính trong kịch bản np, đáng tiếc lại trở thành nữ phụ bình thường trong truyện nam tần.

Sáng sớm hôm sau, Đỗ Yểu Yểu vừa rửa mặt xong, bên ngoài truyền đến những tiếng ồn ào.
Một người nhanh chân vén rèm cửa lên, hét lên một câu bằng tiếng Hán sứt sẹo: “Thẩm sứ giả, Thẩm sứ giả…”
Đỗ Yểu Yểu không kịp né tránh, đứng ở một bên cụp mắt cúi đầu.
Thẩm Giai bước lên ngăn cản “Tam vương tử, có chuyện gì?”
Tính cách người dân trên thảo nguyên hào sảng, không để ý lễ nghĩ, hộ vệ không thể cản vị Vương tử này ở bên ngoài.
Tam vương tử Nỗ Hải của Ô Hoàn nói với Thẩm Giai chuyện hôm nay tổ chức một cuộc đua ngựa.
Thẩm Giai đồng ý, vội vàng đuổi người.
Trước khi đi Nỗ Hải vô tình nhìn thoáng nhìn qua tiểu nha hoàn trong góc, xiêm y màu xanh lá, mặt trắng như tuyết, lông mi cong dài như cánh bướm đang bay.
Hắn ta kinh ngạc đi tới trước mặt nàng: “Ngươi, ngẩng đầu lên.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận