Chương 911

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 911

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cháu đi giúp bà cố ạ.” An Trường Nguyệt cũng định đi vào bếp.
Bà ngoại Tô vui vẻ nói: “Không cần không cần, cháu mới xuống xe, chắc mệt lắm rồi, cứ nghỉ ngơi đi, bà cố đi nấu cho các cháu bát mì, còn mì khô mà cô của cháu mang đến, không tốn công sức gì.”
Ông ngoại Tô thích ăn đồ ăn làm từ bột mì, tuổi đã cao mà cán mì cũng rất mệt, trong không gian của An Hồng Đậu còn máy làm mì nên đã tặng cho họ mì khô, ăn rất tiện.
Cô nói với họ là Thẩm Tương Tri mua được ở chợ đen.
Ông ngoại Tô cũng biết những năm nay Thẩm Tương Tri làm gì, chỉ dặn bà ngoại Tô, cứ để bọn trẻ đưa cho bà là được, đừng hỏi nhiều.
Bà ngoại Tô cũng không phải là người không hiểu chuyện, hơn nữa tuổi đã cao nên lười quan tâm, ông già và bọn trẻ nói sao thì bà làm vậy.
Bà ngoại Tô đi rồi, ông ngoại Tô cũng không tiện ở trong phòng, đành ra phòng khách ngồi.
Nhị Bảo và Tam Bảo cũng chạy vào phòng vây quanh An Hồng Đậu, lúc này Đại Bảo cũng không dám làm nũng, chột dạ trùm chăn kín mít.
Ánh mắt Nhị Bảo cũng lảng tránh, có chút muốn trốn nhưng không dám đi.
Chỉ có Tam Bảo là ánh mắt sáng ngời nhưng nhìn hai anh trai thì có vẻ hơi hả hê.
“Nói đi, rốt cuộc là chuyện gì?” An Hồng Đậu nghiêm mặt nhìn Đại Bảo và Nhị Bảo, cô cũng hiểu tính cách của hai đứa nhóc này, Tam Bảo không thể trốn người lớn đi chơi được.
Đại Bảo cẩn thận vén chăn một chút, để lộ cái đầu, nói: “Là… là ban ngày con ham chơi không làm bài tập mà ông cố giao, tối lại hẹn với An An cùng đi chơi, sau đó ông cố bắt con đứng phạt, con liền bảo Nhị Bảo trông hộ rồi trèo tường ra ngoài, kết quả vừa trèo lên thì nghe thấy bên ngoài có người hét trộm, con không đứng vững nên ngã xuống.”
“An An là ai?” An Hồng Đậu chưa từng nghe đến cái tên này.
Nhị Bảo vội vàng thể hiện, giành trả lời: “An An là bạn học của chúng con, bạn ấy cũng ở gần đây, chúng con chơi với nhau.”
Trẻ con có bạn chơi cùng là chuyện bình thường, An Hồng Đậu cũng không hỏi nhiều, mà hỏi cậu bé: “Biết lỗi chưa? Ông cố và bà cố đã lớn tuổi như vậy rồi mà vẫn phải chăm sóc các con, các con không ngoan ngoãn nghe lời khiến ông bà bớt lo lắng thì thôi, còn dám nghịch ngợm. Bắt các con học thì thằng nhóc này lại muốn trốn ra ngoài, mẹ thấy con ngã không uổng chút nào, cũng nên cho con một bài học nhớ đời…”
Một hồi mắng mỏ, Đại Bảo và Nhị Bảo cúi đầu không dám nói gì.
Không giống như ông cố chỉ làm bộ đánh vào lòng bàn tay, nếu bố mẹ chúng mà đánh thì mới thực sự là đánh con.
Mắng xong hai đứa nhỏ không nghe lời, An Hồng Đậu lại hỏi Tam Bảo: “Tam Bảo, hai anh con trèo tường ra ngoài, con không biết trước à?”
“Biết ạ.” Tam Bảo nói: “Con còn nhắc nhở các anh ấy không được ra ngoài nhưng các anh ấy không nghe.”
“Thế các anh ấy không nghe, sao con không gọi ông cố và bà cố?” An Hồng Đậu biết ba đứa ở chung một phòng, nếu nói hai đứa ra ngoài mà một đứa không biết thì chắc chắn là không thể.
Tam Bảo không trả lời, người nhỏ đứng thẳng tắp, chỉ mím chặt môi, rõ ràng là không phục.
An Hồng Đậu biết nó đang ấm ức điều gì, liền kéo nó vào lòng: “Tam Bảo, mẹ không trách con, mẹ chỉ thấy các con là anh em ruột, làm gì cũng nên chung sức, biết người khác làm sai thì phải nhắc nhở họ sửa chữa, không thể nhìn họ sai càng sai…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận