Chương 912

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 912

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Liên Chức nhìn ông hai giây, đồng ý.
Càng đi sâu vào tɾong sân càng hẻo lánh, nơi này là biệt thự nghỉ dưỡng của Phương gia, vì thế tɾong diện tích hơn mấy trăm ha xây một vườn hoa đặc biệt lớn, cộng thêm chỗ sâu không người chăm sóc, lập tức có xu thế rậm rạp cao hơn người.
Liên Chức giơ tay nhìn xung quanh.
“Ngài còn nhớ mình rơi ở đâu không?”
Cô đi ở phía trước, thật sự không biết ánh mắt của Trịnh Bang Nghiệp phía sau vẫn luôn nhìn
kỹ cô, ánh mắt sau cặp kính vô cùng nhạy bén. Liên Chức chợt nghe phía sau truyền đến một
tiếng hỏi.
“Là cô báo tin cho Hoắc Kế Sơn?”
nannan
Liên Chức đứng thẳng dậy.
Trịnh Bang Nghiệp đang đứng cách đó không xa lẳng lặng nhìn cô chằm chằm, the0 câu hỏi vừa rồi cô đột nhiên ù tai một lát, the0 đó tiếng gió gào thét.
“Báo tin cho ai, Hoắc Kế Sơn?” Sự bình tĩnh của cô không hề nứt ra, như h0àn toàn nghe
không hiểu, “Trịnh lão tiên sinh, ngài đang nói cái gì vậy?”
Trịnh Bang Nghiệp chậm rãi cười.
“Tôi nghĩ bắt đầu từ đâu thì cũng tương đối rõ ràng, lúc tang lễ của lớn phu nhân Hoắc gia tôi còn
gặp qua cô, những dấu vết khi Lễ Hiền còn sống là cô tiết lộ cho tôi, cô đã sớm biết Hoắc Nghiêu là con trai của Lễ Hiền, biết Hoắc Kế Sơn giết Lễ Hiền, cũng biết cừu hận giữa cha con Hoắc Nghiêu và Hoắc Kế Sơn.”
Vì thế sau khi Hoắc Nghiêu đi Anh, trước tiên tiết lộ tin tức cho Hoắc Kế Sơn, sau đó Hoắc Nghiêu gặp phải vụ nổ và bị bắn chết, không thể không nói cũng có một phần công lao của cô.
Nụ cười trên khóe miệng Liên Chức đã thu lại.
Đàm phán và thăm dò khiến người ta sởn gai ốc nhất chính là giọt nước không lọt qua khuôn mặt tươi cười dịu dàng kia, người đàn ông đối diện chính là như thế.
Ngữ khí không mang the0 chút gợn sóng nào, lại phảng phất như đã sớm nắm ¢hắc thắng lợi, bóp chặt mạch máu người khác.
Cô nói “Ngài coi trọng tôi rồi Trịnh lão tiên sinh. Những chuyện này một cô gái nhỏ như tôi
có thể làm được sao?”
“Nếu không phải hôm nay ngài nói cho tôi biết nguồn gốc của Hoắc gia, tôi vẫn chỉ là người
đứng xem không biết gì cả.”
“Đúng vậy, muốn làm được những thứ này không dễ dàng, phải tốn bao nhiêu sức lực và
thời gian để bố trí.” Trịnh Bang Nghiệp nói, “Kỳ thật thậm chí trước yến tiệc này, trước khi ͼhân chính thẳng thắn với cô, tôi vẫn còn một chút không ¢hắc chắn, không rõ là thù hận lớn bao nhiêu mới có thể khiến cô không chút lưu tình muốn dồn Hoắc Nghiêu vào chỗ chết, hai người rõ ràng là bạn tốt không đúng sao?”
Trịnh Bang Nghiệp nhíu chặt mày, cười nhạt nói, “Trầm tiểu thư đừng tự coi nhẹ mình, cô có năng lực như vậy, nếu như cô có thể che dấu tai mắt người khác ngàn dặm xa xôi đưa Trương Kỳ Anh từ Bến Thành đến trước mặt Trầm Hi, để mẹ ruột trở thành con dao sắc bén nhất đâm chết cô ấy, vậy thì lòng kiên nhẫn và lên kế hoạch chu toàn còn có gì cô không làm được?”
Ánh mắt Liên Chức nhìn ông dần dần lạnh đi.
“Nhưng tại sao cô lại muốn hại Hoắc Nghiêu? Nó có thể vì cô mà mắt cũng không chớp lái xe đâm chết Trầm Hi, h0àn toàn không quan tâm trách nhiệm ở trên lưng mình, sau khi thoát khỏi cảnh ngàn cân tre0 sợi tóc nó vẫn nhớ thương muốn trở về tìm cô, cô có nghĩ tới khi nó biết những chuyện này sẽ sụp đổ biết bao nhiêu không? Ở trước mặt nó cô làm bạn bè với nó ba năm, chính là loại bạn thế này sao?”
“Tôi đã nói không phải tôi.”
Giọng nói của cô tɾong nháy mắt trở nên bén nhọn, lại bị tiếng gió che giấu, “Trịnh lão tiên sinh,
chuyện xưa ngài bịa ra rấtêm tai, nhưng thứ lỗi cho tôi thật sự cái gì cũng không biết, tôi nghĩ kim cài áo bị mất lớn khái cũng là lý do để ngài thăm dò mà thôi, đã như vậy thì tôi đi trước.”
Liên Chức gật đầu với ông, lướt qua ông chuẩn bị đi ra ngoài.
Giọng nói của Trịnh Bang Nghiệp chợt truyền đến từ phía saụ
“Đúng hay không sớm muộn gì cũng sẽ có kết luận, tựa như giả không thành thật, Trim sẻ

Bình luận (0)

Để lại bình luận