Chương 913

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 913

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Thương trường biến đổi không ngừng, điều này anh không thể khống chế được, thế nhưng anh cam đoan bản thân mình sẽ không dây vào hai chữ kia.”
Khí tức của Giang Đình quét qua đỉnh đầu Lâm Chi Nam, giống như đang dịu dàng vuốt ve.
“Mãi cho đến khi trong cuộc sống bất ngờ xuất hiện một cô gái khác thường, cô ấy giống như một trang giấy trắng, trong đạo lý đối nhân xử thế lại thông thấu giống như tầng sa.”
“Tất cả hành động của cô ấy đều có thể đâm thẳng vào ngực, khiến cho người ta đau lòng, ở trong này anh nhiều lần giữ lại và lùi bước, thậm chí còn tổn thương cô ấy, ngay lúc cô ấy nản lòng thoái trí rời đi, có bao nhiêu dày vò tự trách.”
Giang Đình đổi đề tài.
“Nhưng chết tiệt là, tình yêu của cô ấy đều là lừa anh, chỉ có không yêu, không kịp chờ đợi nhào vào ngực người khác mới là chân thực.”
Giọng điệu của anh ta quá mức dịu dàng, dịu dàng đến mức khiến cho Lâm Chi Nam rùng mình.
Thật tình không miếng, ánh mắt người đàn ông nhìn đỉnh đầu cô, trong mắt đều là giữ kín như bưng.
Giang Đình nghĩ đến cảnh tượng từng giây từng phút cô ở bên cạnh mình, chỉ sợ xé nát hoa bào ra bên trong chỉ là dối trá.
Anh ta ngóng trông cô giải thích, nói không phải như anh ta nghĩ.
Nói cô có bất đắc dĩ và nỗi khổ tâm trong lòng.
Ngàn vạn lần, chỉ cần cô nói, anh ta sẽ tin.
Nhưng cô lại chỉ thể hiện trốn tránh và vội vàng chặt đứt quan hệ.
Mọi thứ đều là giả, ngay cả yêu anh ta cũng thế.
“Nam Nam, em biết không? Từ ngày anh biết chân tướng kia, anh đã nghĩ đến vô số khả năng đối đãi với cô ấy.” Cằm bị anh ta nâng lên, Lâm Chi Nam hoảng hốt ngửa đầu cùng anh ta đối mặt.
Trên mặt Giang Đình vẫn bình tĩnh như cũ, không lộ ra gì, giống như có bão táp đọng lại đã lâu trong đôi mắt anh ta.
“Anh muốn cho cô ấy nếm thử cảm giác thống khổ sau khi yêu lại bị vứt bỏ, nhưng vừa nghĩ đến cô ấy sẽ khóc, anh thế mà lại không nỡ, anh muốn thu hồi tất cả những thứ mà cô ấy dựa giẫm vào anh lấy được nghiền nát, như vậy có phải cô ấy sẽ quay đầu nhìn anh.”
Ôn nhuận và tấm lòng rộng mở, từ này đã bao bọc Giang Đình quá lâu, quá lâu, nói thật lúc học lớn học anh ta đã chán ghét, chỉ vì câu nệ đối nhân xử thế và gia đình trói buộc đến sít sao.
Nhưng sau khi ra ngoài xã hội, ác niệm kia tùy ý lớn dần, ở trong thương trường chìm nổi, bị nuôi lớn dần lên.
Anh ta nói tiếp “Thậm chí anh muốn dùng khóa vàng khóa chân cô ấy đưa đến bên giường, nhìn xem cô ấy còn có thể chạy như nào, có người tìm đến cứu cô ấy sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận