Chương 915

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 915

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Editor : Long Đế Novel
Nhưng sau khi uống sữa lạnh xong, Hạ Hạ chỉ cảm thấy tɾong phòng càng lạnh hơn.
Trầm mặc vài giây, cô đứng dậy cầm túi xách lên, rời khỏi phòng.
Từ quận Trung Tây đến quận Quan Đường, mất 25 phút đi taxi.
Trên đường phố thươռg mại, Hạ Hạ ngẩng đầu nhìn bảng hiệu mới toanh, không khỏi thở dài một hơi.
Đã lâu không tới đây, cửa hàng cá viên thủ công ở đây không biết đã biến thành ‘A Đãng Băng Thất’ từ lúc nào.
Thực đơn được dán có đủ món từ mì trộn, bánh dứa cho đến cà phê, trà sữa, tuy nhiên chỉ có cá viên nóng hổi thủ công là không có.
Cơn gió khô lạnh thổi bay phần đuôi tóc của cô gái lên một chút.
Hạ Hạ nhìn cửa hàng đã h0àn toàn thay đổi trước mặt, mím môi, không đi vào.
Cô xoay người, đi về phía con đường nhỏ bên cạnh.
Con đường nhỏ nằm ngay giữa phố thươռg mại và khu dân cư cũ, từ giao lộ quẹo vào, ngay từ lần nhìn đầu tiên Hạ Hạ đã thấy sân chơi quen thuộc.
Cô lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Cũng may, nơi này vẫn còn.
Nhưng so với ba năm trước, sân chơi nhỏ cũng đã có một diện mạo mới.
Ngoại trừ bãi cỏ và đường chạy nhựa được tân trang lại, xung quanh còn có đèn đường, giờ phút này ánh đèn đang chiếu sáng rực rỡ mọi ngóc ngách của sân chơi.
Càng đến gần, lại càng nghe thấy tiếng cười, tiếng la hét của bọn nhỏ đang chơi bóng.
Cảnh tượng đó giống như đã từng quen thuộc, Hạ Hạ không khỏi nhếch khóe môi, đi tới ngồi trên bậc thềm.
Những đứa trẻ cô gặp lần này không nhỏ lắm, trông chừng tám chín tuổi, chạy rấtnhanh và hăng.
Bọn chúng tựa như có chiến thuật đá bóng riêng biệt, vừa ra dấu tay vừa hô ám hiệu, đứa nào đứa nấy đá đến đầm đìa mồ hôi, liên tiếp ghi nhiều bàn thắng.
Thêm một cú sút nữa đi vào khung thành.
Cậu bé thủ môn nhào hụt, khuôn mặt nhỏ nhắn mũm mĩm lập tức nhăn lại, biểu cảm ấy như đang cực kỳ tức giận vì không chặn được bóng, lại giống như đang rấttức giận khi các bạn tɾong đội của đối phươռg phối hợp quá tốt.
Cậu nhóc đá quả bóng vừa đi vào khung thành ra, chống nạnh hét to hết cỡ “Nữa đi ”
“Vù” một tiếng, quả bóng bị đá lần này rấtdữ dội, vẽ thành một đường cong trên đầu của bọn trẻ, bay ra khỏi sân bóng, trở mình lăn về phía rìa khán đài.
Hạ Hạ đang ngồi trên bậc thềm nhìn thấy quả bóng bay thẳng về phía mình, còn thu hút một đám bạn nhỏ đều chạy về phía này, cô vội vàng đứng dậy, chuẩn bị giúp bọn nhỏ đá bóng trở lại.
Thấy cô muốn giúp đỡ, cậu bé chạy ở phía trước nhất dừng lại tại chỗ.
Giờ phút này, ánh đèn đường đang chiếu lên người chị gái trước mắt.
Cậu bé nghiêng đầu quan sát hai giây, bỗng nhiên mở miệng “Ủa, là chị hả?”
Hạ Hạ đang định đá bóng, nghe thấy giọng nói, cô vô thức ngước mắt lên nhìn lại, chỉ thấy cậu bé phấn khích chạy tới “Em nhớ ra chị rồi Trước kia chị từng đến đây nè ”
“Em…” Hạ Hạ dừng một chút, cũng nhớ lại điều gì đó, ngạc nhiên vui mừng hỏi “Lúc trước em từng đá bóng ở đây đúng không?”
Thấy Hạ Hạ cũng nhớ tới cậu, cậu bé gật đầu sảng khoái “Đúng vậy Nhưng sao anh kia lại không tới? Lần trước hai người đi cùng nhau mà.”
Lần trước.
Vẻ mặt Hạ Hạ cứng đờ.
“Anh… Anh ấy không thể đến chơi đâύ bóng với tụi em được nữa rồi.”
“Dạ? Đấu cái gì ạ?” Cậu bé không hiểu hỏi “Lần trước anh trai đó tới đây đâu có chơi đá bóng đâu, anh ấy ngồi ở ngay tại chỗ này, còn trông rấthung dữ nữa. Chẳng phải chị còn đi mua kẹo sữa dỗ anh ấy đó sao? Mà sau đó lại chia hết cho bọn em ”
Hình ảnh quen thuộc chợt hiện lên, trái tim Hạ Hạ bất chợt run lên.
: Long Đế Novel Cầu ánh kim ạ

Bình luận (0)

Để lại bình luận