Chương 915

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 915

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thù đã báo, Trầm Hi đã chết, Giang Khải Minh hiện giờ đang phải đối mặt với thẩm phán.
Những người cô hận đều nhận được kết cục xứng đáng, nhưng kiếp trước thỉnh thoảng ác mộng
còn hành hạ cô, vậy nên nửa đêm bừng tỉnh từ tɾong mộng cô đều nhớ rõ từng chút từng chút một. Cô hận, cô cũng muốn buông xuống như cô Mạnh Lan nói.
Nhưng Hoắc Nghiêu còn sống, cô phải buông thế nào đây.
Sắc mặt của Trịnh Bang Nghiệp đã bởi vì từng câu từng chữ của cô mà trở nên cực kỳ khó coi.
“Con đường thứ hai tôi chọn cho cô xem ra là phải hành động rồi.”
Ông lấy di động ra, nói xong lập tức muốn gọi đïện thoại ra.
Mà số đïện thoại hiển thị loáng thoáng tɾong danh sách đïện thoại, đã đủ để khiến cho Liên Chức đầu
váng mắt hoa mất đi lý trí, chờ đến khi cô kịp phản ứng, cô đã hất văng đïện thoại di động của ông.
Điện thoại lăn vòng trên mặt đất, Trịnh Bang Nghiệp cũng bởi vì động tác bất ngờ không kịp đề
phòng này mà bị đụng vào thân cây, the0 đó hung hăng ngã xuống đất.
Điện thoại di động còn dừng lại ở giao diện chưa bấm số.
Liên Chức quay đầu, Trịnh Bang Nghiệp đang quỳ rạp trên mặt đất, sắc mặt tái nhợt, há to
miệng khó thở.
Cô kìm lòng không được lùi về phía sau hai bước “Ông… Ông làm sao vậy?
Ông không có cách nào nói chuyện, run rẩy lấy từ tɾong ngực ra một lọ thuốc, nhưng còn chưa mở được nắp thì cái lọ thuốc kia lập tức trượt một cái từ tɾong tay ông xuống, lăn vào tɾong bụi cỏ.
“Thuốc… cho tôi thuốc… cho tôi…” Ông cầu xin nhìn Liên Chức.
Ông rõ ràng đã tái phát bệnh cấp tính gì, Liên Chức lập tức cầm lọ thuốc lên chuẩn bị đưa cho ông, nhưng ngay trước khi để vào tɾong tay ông, hình ảnh lôi kéo giống như phản chiếu trước mắt Liên Chức.
Chính là người này, vì Hoắc Nghiêu mà gắt gao cắn chặt cô không buông, một cú đïện thoại là
có thể h0àn toàn hủy diệt toàn bộ nỗ lực nửa đời trước của cô, ông tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô.
Trên đời này có công lý thật sự không?
Không Lúc Trầm Kỳ Dương đặt súng tɾong tay cô, nói cho cô biết nên làm như thế nào, đối với những phiền toái muốn quẳng cũng quẳng không xong, thay vì tránh né không bằng trực tiếp giải quyết chúng.
Nước mắt sợ hãi càng chảy càng nhiều trên mặt Liên Chức, cô biết rõ ràng nên đưa thuốc
cho ông.
Nhưng cô lại cảm nhận được mình đứng lên, chậm rãi lui về phía sau, tɾong màn nước mắt nhìn ông vươn tay ra giãy dụa, gắt gao nắm bùn đất, cho đến khi sắc mặt xám xịt, h0àn toàn tắt thở.
Người đi đâu rồi?
Tống Châu đi từ phòng yến tiệc ra, lại đi tới đình viện thì phát hiện Liên Chức đã chẳng biết đi đâu, xung quanh ánh đèn u ám, gió thổi qua hai gò má lạnh lẽo.
Hắn lơ đãng nhíu mày, lấy di động ra gọi cho cô, người cũng đi tìm một nơi yên tĩnh.
Mặc dù là biệt thự ngoại ô Bắc Kinh, nhưng diện tích vườn xanh quá rộng khó tránh khỏi quá hoang vụ
Còn chưa qua chỗ rẽ, váy tua rua màu xanh đậm suýt nữa đụng vào tɾong lòng hắn, sắc mặt cô khó nén kích động, đâu chỉ là tái nhợt.
Tống Diệc Châu the0 bản năng ôm lấy cô.
“Đi đâu mà vội vã như vậy?”
Trong túi áo cô có thứ gì đó rơi trên đường đá từ lúc hai người đụng nhau, phát ra tiếng vang nhẹ, Tống Diệc Châu cúi đầu chỉ kịp nhìn một cái, Liên Chức lập tức nhặt lên cất vào tɾong túi.
“Vừa rồi tôi muốn chụp hai tấm cảnh đêm, không ngờ đi đến nơi tối đen như mực lại trở về.” Cô
thở phào nhẹ nhõm, nhướng mày, cười nói, “Sao anh ra nhanh như vậy?”
Cô vừa khẩn trương, động tác thừa lập tức đặc biệt rõ ràng.
Tống Diệc Châu lẳng lặng nhìn cô hai giây.
“Trong yến tiệc trò chuyện đã gần xong, một mình em ở bên ngoài tôi không yên tâm.”
Liên Chức kéo cánh tay hắn đi về phía trước, Tống Diệc Châu cụp mắt nhìn.
“Tôi cảm giác có chút đói bụng, đi xem có cái gì ăn ngon, không nghĩ tới Phương gia lại xây dựng biệt thự lớn như vậy, vừa rồi tôi đi tới đi lui vậy mà thiếu chút nữa lạc đường…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận