Chương 916

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 916

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Editor : Long Đế Novel
“A Tử Mấy giờ mới chịu về ăn cơm hả ”
Đột nhiên giọng của một người đàn bà vang lên từ tòa nhà dân cư sau lưng cô, giọng nói đó vang vọng khắp toàn bộ sân chơi.
Cậu bé đang nói chuyện với Hạ Hạ vừa nghe giọng nói đó, bả vai rũ xuống bất lực, nghiêng người hét lại về phía khu dân cư “Con biết rồi mẹ ”
Tiếng gọi nay khiến Hạ Hạ lấy lại tinh thần, “Em nhanh về nhà ăn cơm đi.”
Cô cười với cậu bé “Cảm ơn em còn nhớ tới chị.”
Nghe thấy lời này, cậu bé ngẩn người, bỗng nhiên nói “Chị ở đây đợi em một lát nha ”
Hạ Hạ còn chưa kịp phản ứng, cậu bé đã xoay người bỏ chạy.
Rất nhanh, cư dân trên lầu lại lục tục vang lên tiếng kêu về ăn cơm.
Bọn nhỏ đang chơi bóng đều bất đắc dĩ bị gọi về.
Chưa tới mấy phút, sân chơi đã trở nên trống trải và yên tĩnh trở lại.
Hạ Hạ ngồi một mình trên bậc thềm, đợi thêm hồi lâu cậu bé kia vẫn chưa quay lại.
Cô cúi đầu nhìn đồng hồ, lại ngẩng đầu nhìn sân bóng trống rỗng.
Cuộc đối thoại vừa rồi lặng lẽ quanh quẩn tɾong đầu, tầm mắt cô gái không khỏi nhìn sang bên cạnh.
Ban đầu nơi đó có một quầy bán đồ vặt.
Chủ quầy là một bà cụ tốt bụng.
Hạ Hạ vẫn nhớ rõ lần đó khi cô mua kẹo sữa, bà cụ còn cười cho cô thêm một nắm nữa.
Nhưng hiện tại, quầy bán đồ quà vặt đã bị dỡ đi không còn dấu vết, thay vào đó là băng ghế dài cho người qua đường nghỉ ngơi, nói chuyện phiếm.
Chúng được đặt ở đó mà không có bất kỳ sự vi phạm nào, như thể… Quầy bán bánh kẹo sữa và quà vặt đó chưa từng tồn tại.
Nhưng đúng vào lúc này, một bóng người nhanh nhẹn không tính là cao lướt qua ghế dài, từ cửa hông chạy vào sân chơi rồi chạy thẳng về phía cô.
Cậu bé chạy tới mức đầu đổ đầy mồ hôi, Hạ Hạ lấy khăn giấy từ tɾong túi ra đưa cho cậu, “Em đi đâu vậy?”
Cậu bé cong miệng cười toe toét, lấy từ tɾong túi phình ra của mình ra một đống đồ lớn, hai tay nâng đến trước mặt Hạ Hạ “Cho chị ”
Thứ đưa tới trước mắt chính là kẹo sữa giống hệt lúc trước.
Đầy một nắm lớn, cô vẫn có thể ngửi thấy mùi thơ๓ sữa nồng nặc qua lớp giấy gói.
“Chỗ này mắc xây dựng ghế dài rồi nên quầy bán quà vặt của bà Lương đã chuyển sang con phố đối diện, chị không biết phải không?”
Lời còn chưa dứt, cư dân trên lầu lại truyền đến một tiếng hét lớn “A Tử ”
Giọng điệu như thể muốn từ trên lầu xuống đánh giết người.
“Dạ con biết rồi mẹ Con về liền đây ” Cậu bé nhét toàn bộ kẹo vào tay Hạ Hạ, “Em về nhà ăn cơm ạ ”
Hai tay Hạ Hạ không cầm được nhiều kẹo như vậy, thấy cậu nói xong rồi bỏ chạy, cô vội vàng xoay người hô câu “Cám ơn em ”
Cậu bé không quay đầu lại, xua xua tay một cách lạnh lùng.
Bóng lưng ấy chọc cho Hạ Hạ bật cười.
Cô nhặt kẹo sữa rơi ở dưới đất lên bỏ vào tɾong túi, lúc này mới đi khỏi sân chơi.
Hóa ra, quầy bán đồ vặt vẫn còn đó.
Cô mở gói giấy ra, nếm thử một viên.
Hương sữa ngay lập tức bọc quanh đầu lưỡi, vị ngọt tràn vào đáy lòng như một dòng nước ấm, xung quanh dường như không còn lạnh lẽo nữa.
Đi ra khỏi giao lộ, Hạ Hạ lại nhìn về phía cửa hàng cá viên ban đầụ
Cô nhìn bốn chữ ‘A Đãng Băng Thất’ trên bảng hiệu mới toanh, đầu ngón tay vuốt ve giấy gói kẹo sữa.
Có lẽ… Cũng có thể nếm thử đồ ăn của cửa hàng mới này.
Nghĩ như vậy, Hạ Hạ đi về phía cửa hàng mới đó.
Nhưng không ngờ mới vừa đi tới cửa, chợt nghe thấy sau lưng truyền đến tiếng xe, cô the0 bản năng quay đầu lại, chỉ thấy một chiếc Bentley màu đen đậu ở ven đường, chỉ cách cô vài bước ͼhân.
Sống lưng cô gái cứng đờ, bất giác lùi lại về sau nửa bước.
Ngay sau đó đèn xe Bentley tắt, cửa xe mở ra, một người đàn ông tóc bạc đi xuống.
Hắn đi thẳng vào cửa hàng bên cạnh, cũng không nhìn sang bên này.
“Thưa cô, có muốn vào nếm thử món mì bò đặc trưng của chúng tôi không?”
Bên cạnh chợt vang lên một giọng nói, Hạ Hạ quay đầu, đối diện với một gương mặt trẻ tuổi.
: Long Đế Novel Cầu ánh kim ạ

Bình luận (0)

Để lại bình luận