Chương 92

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 92

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ai bảo em lâu như vậy không đến tìm anh? Anh không nhịn được. Đừng lo, Hoắc Tử Ngôn đã sắp xếp người đưa bạn em về rồi. Bây giờ đi ăn tối với anh đi.”

“Không đi.”

“Không muốn lấy lại ngọc của em sao? Nếu em đi cùng anh ăn cơm, anh liền trả lại cho em.” Sau đó gói ghém cả đồ lẫn người, cùng nhau mang đi.

“Ngày nào anh cũng nhớ em đến ăn không ngon, ngủ không yên. Đi ăn với anh đi, anh sẽ giúp giải quyết vấn đề của bạn em, được chứ.”

Diệp Tiểu Tiểu liếc anh một cái, gật đầu hỏi “Anh muốn ăn gì? Tiền của em không nhiều, chỉ có thể đãi anh không đến 100 tệ.”

“Tới nhà anh đi, anh muốn ăn bánh bao em làm.”

“Đừng có mơ.” Cô sẽ không mắc mưu nữa.

Sau khi suy nghĩ một lúc, Diệp Tiểu Tiểu dẫn người đàn ông đến KFC, môi trường ở đây rấttốt, không cho anh cơ hội để bắt bẻ, đồ ăn lại nhanh, ăn xong rồi thì có thể rời đi.

“Anh muốn ăn gì?”

“Em chọn là được.” Tề Mậu chưa từng đến những nơi như thế này bao giờ, anh chỉ muốn nhìn cô một chút, vật nhỏ càng ngày càng xinh đẹp, mới được hơn một tháng xa nhau, hình như cô có chút cao hơn.

Diệp Tiểu Tiểu gọi một suất ăn còn được tặng thêm một hộp nhạc Pikachu, cô có vẻ chơi rấtthí¢h thú.

Tề Mậu nhấp một ngụm Coca Cola, đút cho cô chút khoai tây chiên, cô gái mở miệng định nhận lấy nhưng ngay sau đó liền bất tri bất giác nhớ ra mình đang phớt lờ anh vì vậy đành cúi đầu chơi Pikachu tiếp.

“Anh ăn no chưa?” Nhìn thấy nam nhân không nhúc nhích chút nào, Diệp Tiểu Tiểu nhịn không được hỏi.

Cũng không hiểu anh ghét bỏ nơi này ở điểm nào Đây đã là một nơi rấttốt đối với cô rồi, trước đây thậm chí đến sinh nhật của cô thì mẹ mới đưa cô đến đây

Người đàn ông hứng thú nhìn cô, nụ cười dịu dàng tɾong mắt anh càng nồng đậm hơn, như thể anh cảm thấy vẻ tức giận của cô thật thú vị.

“Anh rốt cuộc còn muốn ăn nữa không? Em phải quay về. Đã muộn rồi.”

Dù sao cô cũng đã mời anh đi ăn, chuyện cô hứa với anh cô cũng đã làm, lời anh hứa giúp Huyên Huyên cũng nhất định cũng phải làm được.

Diệp Tiểu Tiểu chạy đến quầy phụcvụ xin túi để đóng gói, tɾong lòng cô vẫn còn có chút bực bội, hừ, anh thí¢h ăn hay không thì tùy anh, chỗ dư này cô mang về ngày mai sẽ cùng Huyên Huyên ăn

Khi quay lại, Diệp Tiểu Tiểu nhìn thấy người đàn ông ngồi ở chỗ cô vừa ngồi đang chơi hộp nhạc, cô đưa tay chộp lấy “Đây là của em.”

Tề Mậu nắm lấy cổ tay cô, nhẹ nhàng kéo cô vào lòng, cô gái lảo đảo ngã xuống lòng anh, e0 nhỏ bị giữ chặt, hơi thở của người đàn ông nồng đạm phả vào tai cô

“Bảo bối, em nói bữa ăn này em sẽ mời anh phải không?”

“……Ừm.”

“Hộp nhạc là quà tặng kèm của bữa ăn nên nó cũng là của anh, đồ chơi này qua thú vị, anh rấtthí¢h.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận