Chương 92

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 92

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lúc mới bắt đầu cô còn chưa có cảm giác gì, chỉ biết lời nói của Khương Yển chắc chắn lại là đang lừa người, sau đó bụng càng ngày càng trướng lên giống như có một cái thứ to to gì đó ở bên trong, cô nhận ra có điều gì không ổn lắm.
lúc này cô mới vô tri vô giác nhận ra rốt cuộc anh đang làm cái gì!
“Khương Yển!”
Trần Vũ Hàm có chút tức giận gầm lên nhưng lại không dám lộn xộn, sợ mình sẽ mất đi lực khống chế cơ bắp ở thân dưới.
Lần trước không cẩn thận ở trước mặt Khương Yển tè còn chưa tính, lần này cũng không muốn mất mặt, cơn tức giận này này so với nướ© ŧıểυ còn nặng hơn nhiều!
Anh làm sao cũng không ngại ghê tởm a!
Hai tròng mắt Trần Vũ Hàm đã đỏ lên, miệng bẹp dẹt đều là ủy khuất, nhưng anh không muốn dừng lại, ống nước thứ hai cũng đã đẩy vào trong bụng cô.
Bụng đã trướng đến cảm giác muốn phun ra, cô mơ hồ có chút không kẹp được cơ bắp dưới miệng cúc.
“Khương Yển….không, làm ơn… bụng em thật sự rất khó chịu…”
Cô mang theo tiếng nức nở cầu xin tha thứ, động tác trong tay Khương Yển dừng lại, không biết mình có muốn tiếp tục hay không, nhưng nhìn thấy bụng cô đã phồng ra, khiến anh lại có chút tâm tình khác thường, hiện tại bụng cô phồng lên, thoạt nhìn giống như đang mang thai a…
Trần Vũ Hàm hiện tại tạm thời không muốn có con, kỳ thật anh cũng cảm thấy không sao, chuyện đứa bé cứ thuận theo tự nhiên là được rồi, chỉ cần cô ở bên cạnh anh là được rồi.
Nhưng có đôi khi, chính vì người bên cạnh là cô, cho nên sẽ khiến Khương Yển có chút cố chấp muốn cùng cô tạo thành một gia đình, có thể có một đứa con giống anh lại giống cô…
Anh im lặng một lát rồi nói: “Ngoan, sắp xong rồi, bơm nước này để mở rộng một chút, lát nữa sẽ thuận tiện đi vào. ”
Anh nói xong, Trần Vũ Hàm nghe âm thanh ống kim rút ra, còn có thể cảm giác được lúc anh cắm ống tiêm này vào bên trong cũng đang run rẩy, cọ qua thành trong trực tràng của cô, khiến cho cô thiếu chút nữa lại không chịu nổi sự khống chế của thân dưới.
Tốc độ của Khương Yển đang tăng nhanh, lại là một ống tiêm nước ấm rót vào bên trong.
Trần Vũ Hàm đã nghẹn đến mức trán thấm ra mồ hôi, thân thể căng thẳng khẽ run rẩy, nhưng lại không dám lộn xộn, sợ mình vừa động, sẽ không khống chế được dưới thân kẹp chặt.
“Khương Yển, em sắp nhịn không được rồi, em muốn đi vệ sinh…”
Giọng nói của cô run rẩy như một cái rây, có thể nghe ra cô đã khống chế đến cực điểm .
Khương Yển đặt chậu rửa mặt rỗng giữa đùi cô, sau khi rút ống tiêm ra, đang chuẩn rút ống tiêm đang thăm dò bên trong ra, lại nhìn nước ấm được rót vào từ bên trong ống nhỏ chảy ra, nước chảy rất nhỏ, lượng nước ra cũng không nhiều, có thể thấy cô đang cố gắng nhịn xuống.
“Ở trước mặt anh không cần cảm thấy chuyện gì là mất mặt, không sao.”
Anh mềm giọng trấn an cảm xúc của cô, nghe được nước mắt ở khóe mắt Trần Vũ Hàm trượt xuống.
Cô cảm thấy mình rất mất mặt, không phải vẫn là do anh hại! Tại sao lại ở nhà làm ra chuyện như vậy, anh còn có thể có chút lương tâm hay không?

Trần Vũ Hàm cau chóp mũi, áp chế cảm giác chua xót ở mũi, cố nén cảm giác có rút ở thân dưới của mình truyền đến.
Mắt ở hậu đình của cô thật sự chặt chẽ, một cái ống ngắn ngủi như vậy, anh đã dùng khí lực, mà cũng kéo không ra.
Khương Yển nhìn vị trí miệng cúc đều đã bị ống mềm cọ xát ra ngoài, ổng nhỏ rút ra mang theo những giọt nước xúi quẩy ra ngoài, Trần Vũ Hàm vừa rồi còn đang cố kìm nén, hoàn toàn mất đi khống chế.
Cô căn bản là không có cách nào kẹp chặt, vị trí hậu đình giống như mở vòi chữa cháy, đem nước muối ấm mà anh vừa mới rót vào toàn bộ đều phun vào trong chậu rửa mặt.
Trần Vũ Hàm xấu hổ đến mức cổ đều đỏ lên, cúi đầu, vùi mặt vào trong gối thấp giọng khóc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận