Chương 92

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 92

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cố Trung Lâm chán ghét nhìn thông tin cha mẹ Chu Quân Ngôn gặp rắc rối qua những bức ảnh chụp tại đồn cảnh sát trêи tờ báo cũ cách đây vài năm, ông không thể nào chấp nhận con rể xuất thân từ một gia đình như vậy được.

“Không phải ba nói con cứ đến nhà ông trước sao?”

Cố Trung Lâm nới lỏng cà vạt, không chút để ý nói: “Con gái ba ở cùng một tên đàn ông cha mình là ai không biết, thân làm ba không lẽ không được điều tra hắn sao?”

“Cha là ai không biết?”

Những lời này dễ dàng hạ gục Cố Nhan.

Cơ thể cô run rẩy, cười khẽ:

“Nếu anh ấy không biết cha anh ấy là ai, vậy con cũng không biết mẹ mình là ai, ba dựa vào đâu mà đi xem thường anh ấy?” Cô cố tình hỏi.

Cố Trung Lâm bị thái độ của cô chọc giận, lông mày nhăn thành chữ Xuyên.

“Con xem lại thái độ của mình đi? Nuôi con khôn lớn, cho con tự do thoải mái ra đời không phải để con đi làm mấy chuyện như này! Ba không quản đến thì con bất mãn cái gì?”

Cố Nhan chậm chạp gật đầu: “Vậy ba nói đúng, những gì con làm đều sai, đều không đứng đắn, ba đừng đi thăm dò, quấy rầy anh ấy nữa.”

Cố Trung Lâm thấy cô dùng ánh mắt xa lạ nhìn mình, cảm giác quyền làm cha bị khiêu chiến, ông lập tức nổi giận: “Quấy rầy hắn ta? Ừ, vậy con nghĩ nó liệu còn có thể làm việc suôn sẻ ở đó nữa không đây?” Ông ẩn ý nhìn cô.

Cố Nhan khó tin mở to mắt, cơ thể không kìm được run rẩy, cô đứng bật dậy: “Ba đừng đi làm phiền anh ấy là tốt nhất! Nếu ba dám làm, ba lập tức sẽ có một cô con gái bị phạm tội cưỡng gian!

Haha, ba cho rằng con gái mình là miếng bánh thơm ngon sao? Đều là do con theo đuổi, ép buộc anh ấy! Anh ấy không thèm để ý đến con, vậy nên con lấy tiền của ba thuê người trói anh ấy lại, rồi bỏ thuốc lợi dụng anh ấy!”

Tay nắm điện thoại của cô run run, cười lạnh: “Nếu ba không tin, con vẫn còn video lưu lại đây, nếu ba dám đi làm phiền anh ấy, con liền cho tất cả mọi người biết ba có một cô con gái phạm tội cưỡng gian.”

“Câm miệng!” Cố Trung Lâm tiến lên định tát cô nhưng nhìn thấy ánh mắt không trốn tránh của cô, ông tỉnh táo lại, thu tay về.

Cùng đứa con nít so đo sao? Ông bỏ tay sau lưng, hít sâu, lúc lâu sau mới đổi giọng.

“Thế con có biết tại sao ba không ngăn con quen hắn không? Vì con là con gái ba nên ba hiểu rõ, người khác càng không cho con làm gì thì con càng cố làm. Hiện tại con đã sống riêng, có thể quen thử vài thanh niên tốt.” Ông hơi dừng lại, giọng điệu bình thản nói tiếp: “Con đã xem qua mấy tờ báo kia, đã biết rõ rồi, gia đình mình không chấp nhận loại người có hoàn cảnh gia đình khó nói này.”

Ông không nhìn vào đôi mắt thất vọng của con gái, tiếp lời: “Không chỉ hoàn cảnh gia đình, ảnh chụp hắn đánh ba mình phải vào đồn cảnh sát là thật, hắn bị đuổi học có thể thấy được nhân phẩm không ra gì của hắn, trêи báo viết mẹ hắn còn bị…”

“Ba đừng nói nữa!” Cố Nhan bịt tai, sau lưng toàn mồ hôi lạnh, không tin lời này là do ba mình nói ra.

“Anh và mẹ anh ấy bị hại.”

“Người bị hại?” Cố Trung Lâm hừ một tiếng, lười biếng nói thêm, Cố Nhan nếu còn chút lý trí, sẽ hiểu ý ông nói.

Cố Nhan lắc đầu tự nói: “Ba làm con thấy sợ, ba thật sự làm con thấy… buồn nôn! Không, buồn nôn nhất là con, con là con gái ba, vì thế con mới phát hiện bản thân mình ghê tởm, buồn nôn tới mức nào.”

Trái tim Cố Nhan như bị dao cắt từng chút một, mờ mịt lau nước mắt rời đi. Cố Trung Lâm thấy cô không nghe lọt lời ông, tức giận quát: “Con đứng lại cho ba? Con vẫn muốn tìm nó à?”

“Đúng, con đi tìm anh ấy.” Cố Nhan không quay đầu lại, bình tĩnh nói.

“Ba chỉ nói con một lần, nếu dám qua lại với tên không đứng đắn này, tiền của ba con đừng mơ lấy được! Nhà, xe, công ty đều là tiền của ba, con đừng nghĩ có thể trông cậy vào.”

Cố Nhan đứng ở cửa thư phòng cười lạnh, rồi nhanh chóng lấy thẻ căn cước và điện thoại ra khỏi túi. Cô ném cả túi trêи đất:

“Vậy ba cứ lấy lại hết đi, con cũng không cần gì mấy thứ này.”

71

Cố Nhan chạy một mạch khỏi nhà Cố Trung Lâm, đến đường lớn mới dừng bước.

Cổ họng khô khan, cô thở hổn hển rất lâu thì hơi thở mới ổn định lại bình thường.

Cố Nhan nhớ lại nội dung tờ báo, cuối cùng hiểu rõ tại sao ngày đó Chu Quân Ngôn bảo cô rời đi trước.

Cô phải đi tìm anh, Cố Nhan dụi dụi mắt, lấy điện thoại ra, bản thân còn chưa mở danh bạ, tay đã vô thức bấm 11 con số gọi đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận