Chương 92

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 92

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cô một nữ nhân khi nói chuyện có thể có một chút đạo lý hay không .” Nữ nhân đứng bên cạnh hắn nói ra.

“Tôi không nói lý? Ha ha ha tôi không nói lý? nam nhân nhà cô thì nói lý a, tôi tìm ai phân rõ phải trái a, cùng một cái người chết sao? Tiêu Thương đều đã chết, vì Tiêu gia các người còn sắp đoạn tử tuyệt tôn c!”

“Trác Đan Lan miệng cô bị chó cắn sao!”

“Miệng tiện của anh mới bị chó đạp cho cắn!”

“Thật cho rằng tôi không đánh nữ nhân sao?”

“Đánh a, có bản lĩnh anh đánh a! Tới a.”

Người lớn chung quanh cãi nhau , thanh âm — phách phách bạch bạch— chói tai, Tiêu Trúc Vũ đứng tại chỗ gạt lệ khóc lớn, bên tai bị tiếng thét chói tai cùng gầm rú quát ra làm tai ù ù .

“Ô ô ô, ô ô a, ô a!”

Trác Đan Lan ấn bả vai cô không ngừng đem cô đẩy về phía trước , niết đau da cô , lão nhân kia trước sau vẫn trầm mặc không nói gì nhìn chằm chằm cô.

Giờ khắc này cô biến thành một đứa trẻ bất lực , cô muốn bà nôi, khóc lớn kêu bà.

Ngoài cửa vang lên thanh âm siêu xe chạy như bay tới , động cơ –ong– lên đinh tai nhức óc.

Tiếng động lớn đem thanh âm của mọi người đè ép cuống, cổng lớn bị một chiếc siêu xe màu trắng chạy với tốc độ siêu nhanh vọt vào , làm những người đứng ở sân sợ tới mức thét chói tai vội vàng lùi lại phía sau.

Xe thể thao đâm gãy cửa sắt, kính chắn gió, sau vị trí điều khiển lộ ra đôi mắt sắc bén lạnh lùng, một khuôn mặt âm trần lạnh băng âm lệ mặc kệ cửa kín xe đã bể vọt chạy vào.

Bạch Dương mở cửa xe xuống xe, một người chạy xe máy theo một đường phía sau cũng tới, Tô Hòa Mặc mới vội vàng đuổi tới, thấy hắn một phen đoạt qua tiểu nhân nhi khóc rất thảm từ trong đám người .

“Người của tôi , các ngươi ai dám nhớ thương thử xem, hiện tại muốn chết liền nói, sẽ được thấy Diêm Vương ngay lập tức!”

Hắn từ lưng quần móc ra một khẩu súng , súng lục Clarinet xung phong, kia chính là súng thật.

Nửa giờ trước nó còn chống lên cái trán của Tô Hòa Mặc .

Từ thư kí kia của Bạch Vân Yển muốn một khẩu súng, Bạch Dương không phải chưa từng chơi, mấy năm hắn Mỹ thường xuyên mang theo ống giảm thanh đi vào rừng săn nai.

Vốn định lấy súng để chuẩn bị cho bất cứ tình huống nào, nhưng anh hắn thực nhanh liền phát hiện tâm tư của hắn, muốn hắn đến công ty rồi chính tay anh hắn sẽ giao súng cho hắn, trong điện thoại hắn hùng hổ doạ người: “Anh cho rằng em cầm súng thì có thể giết được lão nhân kia? Ông ấy cũng sẽ không chính mình động thủ tới đây đón em, em làm gì có cơ hội.”

“Chú thức một chút, nhanh chóng đem khẩu súng đó trở về cho anh, với tính tình này của chú thì không biết khi nào sẽ tùy tiện nã một phát súng đây, nơi này không phải là nơi mà chú có thể hành động vô pháp vô thiên ! Nghe thấy không!”

“Đã biết!” Hắn không kiên nhẫn ấn ngắt cuộc gọi.

Bạch Dương lái xe chuẩn bị trở về, Tô Hòa Mặc trốn học cũng đang từ tiệm net đi ra, vừa lúc đụng phải hắn.

Vội vã đi tìm người , hắn liếc liếc mắt một cái nhìn Bạch Dương, tay phải còn ẩn ẩn làm đau, khi đang chuẩn bị bước nhanh chạy đến đường cái phía đối diện , lại bị hắn gọi lại.

“Đứng lại.”

Tô Hòa Mặc nắm chặt di động, biểu tình có chút gấp.

“Có chuyện gì cậu có thể để hôm khác nói được không, tôi có việc gấp.”

“Tôi cũng có việc gấp.”

Bạch Dương đi qua , ánh mắt nghi ngờ nhìn chằm chằm một góc túi quần của đồng phục hắn, lúc hắn còn không kịp né tránh , đã bắt lấy bao nilon lộ ra, kéo ra ngoài.

Đó là một cái màn thầu, một nửa màn thầu đã bị ăn, nửa còn lại bị hắn tùy tay đặt ở trong túi quần.

Hắn sở dĩ sẽ cảm thấy cái túi plastic này quen thuộc bởi vì mỗi lần bà ngoại Tiêu Trúc Vũ đem đồ cho cô đều bọc bằng loại túi này, đều là bao nilon màu đỏ dùng ở chợ bán thức ăn mới có .

Bình luận (0)

Để lại bình luận