Chương 92

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 92

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thiếu Quân nhìn sự chần chừ của vị bác sĩ già, khẽ nhíu mày, dứt khoát giơ tay giật lấy.
Ánh mắt đảo một lượt từ trên xuống dưới, đến khi tầm mắt rơi vào một dòng chữ gì đó, cơ thể bắt đầu không còn bình tĩnh.
“Các người, các người lừa tôi”
Thiếu Quân xé nát phiếu xét nghiệm, mắt trừng trừng ném vào người bác sĩ. Ông nhìn cậu mất kiểm soát, vội đến giữ chặt, miệng không ngừng trấn an.
“Cậu Quân, bình tĩnh. Tính mạng quan trọng. Kích động không tốt cho tình trạng hiện giờ của cậu”
“Đưa điện thoại cho tôi”
Yêu cầu bất chợt của cậu không khỏi làm lão nghi ngờ.
“Nhanh..”
Dưới sự thúc ép của Thiếu Quân, lão cũng chỉ biết cung phụng làm theo.
Hazz, ai bảo đây là em trai viện trưởng chứ.
——–
“Lạc Lạc, làm ơn, đưa em đi gặp con bé”
“Được rồi, bình tĩnh. Anh đưa em đi”
Tố Nhan vừa tỉnh lại đã kêu gào đòi gặp Lạc Lạc, dường như chưa thoát khỏi cơn sốc từ sự thật phũ phàng vừa rồi. Thiếu Minh khó khăn giữ lấy cô. Bản thân anh cũng không biết lấy sự bình tĩnh từ đâu.
“Lạc Lạc, bé con của mẹ. Nói gì đi, mở mắt ra nhìn mẹ đi”
Tố Nhan nắm tay cô bé áp vào má mình, một tay vuốt ve gương mặt đã nguội lạnh của Lạc Lạc. Từng giọt, từng giọt nước mắt nóng hổi chậm rãi rơi. Từng câu chữ thốt ra không khỏi làm người khác đau lòng.
Thiếu Minh ôm lấy hai vai Tố Nhan, trái tim như bị ai đó bóp nghẹn. Anh cũng muốn ôm con gái vào lòng, từng chút từng chút vỗ về cô bé. Nhưng lúc này, anh cần mạnh mẽ để chở che cho cô gái này.
“Bác sĩ Hà”
Vài tiếng chào ngoài cửa vang lên. Phỉ Nhược một thân hoảng loạn đứng bên ngoài, như người trong cõi mê chưa hiểu chuyện gì. Lúc vừa nghe tin báo, cô chỉ biết vội vàng đến bệnh viện, nghĩ cũng không kịp nghĩ.
Cô đứng ngoài cửa, nghe âm thanh nức nở bên trong, còn đang suy nghĩ không biết có bên vào hay không thì một bóng người từ trong nhào tới.
“Là cô, tất cả là tại cô. Nếu không phải vì cô thì Lạc Lạc cũng không bỏ tôi mà đi. Hà Phỉ Nhược, cô nên chết đi, chết đi”
Tố Nhan như kẻ tâm thần, phát điên đánh tới tấp vào Phỉ Nhược, miệng không ngừng mắng chửi.
Phỉ Nhược bị tấn công bất ngờ, chỉ biết nghiêng đầu né tránh, tay ôm lấy bụng, cơ thể chao đảo lùi ra sau. Sự công kích ngày càng mạnh mẽ. Phỉ Nhược yếu thế suýt nữa đã ngã xuống, cũng may có người đằng sau đỡ lấy.
“Tố Nhan, bình tĩnh đi”
Thiếu Minh vội giữ lấy Tố Nhan. Hành động của cô quả bất ngờ, làm anh không kịp phản ứng.
“Bình tĩnh, anh nói em làm thế nào bình tĩnh. Là cô ta, rõ ràng là cô ta cố ý. Lạc Lạc một thân lạnh lẽo nằm trong kia. Còn cô ta thì sao, một vết trầy cũng không có. Là cô ta hại chết Lạc Lạc”
“Không, em không có”
Phỉ Nhược lắc đầu nguầy nguậy, tóc tai rối loạn trông thảm hại vô cùng.
Lạc Lạc chết? Cô thậm chí còn không tiếp nhận nổi tin này. Sao lại nói cô hại Lạc Lạc chứ.
Cô không có, không có.
“Mọi chuyện nên điều tra rõ. Em đừng kích động. Chúng ta vào thăm con”
Thiếu Minh cố gắng trấn tỉnh Tố Nhan. Trong đầu anh lúc này là một mớ hỗn độn.
Anh chắc chắn không tin Phỉ Nhược làm chuyện này. Anh không biết tại sao cô không bị gì, nhưng nhìn thấy cô một thân lành lặn, anh đã thầm may mắn.
Thiếu Minh thoáng nhìn qua cô.
Lạc lõng, thật lạc lõng.
“Tôi không sao. Mọi người đi làm việc đi”
Phỉ Nhược nhìn anh và Tố Nhan đã vào trong, tỏ vẻ không sao với mọi người.
Đến khi xung quanh đã không còn ai, cô mới dựa vào tường, vô lực ngồi xuống.
Tay bịt chặt miệng để ngăn tiếng nức nở trong cổ họng.
Tại sao? Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này chứ?
Cô không muốn, không muốn chút nào.
Cô bé đáng yêu như vậy, vài tiếng trước còn vui đùa cùng cô. Cớ sao chỉ trong thoáng chốc đã tắt nụ cười. Vĩnh viên rời bỏ mọi người.
Cô hiểu tâm trạng của Tố Nhan. Có lẽ cô ấy sẽ hận cô suốt đời. Dù cô không làm gì, cũng không tránh khỏi liên lụy.
———
Gia đình này chưa bao giờ tràn ngập trong không khí tang thương như bây giờ.
Không còn sự ấm áp, tiếng cười đùa vui vẻ. Thay vào đó là sự trầm mặc, lạnh lẽo.
Cháu gái rời xa trần thế, con trai chấn thương bỏ đi không lí do. Bà Đường trong thoáng chốc đã già hơn mười tuổi. Ông Đường trầm mặc làm ai cũng sợ sệt. Mọi người trong nhà chỉ biết im lặng, cố biến mình thành không khí.
Tố Nhan có lẽ thảm hại nhất, ngày đêm mơ mơ màng màng, một chút sức sống cũng không có.
“Em muốn làm gì? Xách vali đi đâu chứ?”
“Quân đã bỏ đi gần một tháng rồi, một chút tin tức cũng không có. Vốn định sinh con xong sẽ ly hôn mà giờ anh ấy không ở, em còn ở lại làm gì chứ”
Phỉ Nhược rút tay mình ra khỏi tay Thiếu Minh, cố gắng giữ một khoảng cách nhất định với anh.
Cô đã dự định chờ vụ tai nạn được điều tra rõ sẽ rời đi. Hiện giờ Mộc Nghi cũng đã bị bắt, Tố Nhan cũng không còn lí do gì để nghi ngờ cô. Nhưng cô biết, cô ấy sẽ luôn quy một phần lỗi cho cô. Ở chung chắc chắn sẽ không thoải mái.
Chưa kể đến lúc cô sinh. Con của Tố Nhan mất không bao lâu, cô lại sinh con, quả thật không công bằng.
“Anh… nên toàn tâm toàn ý chăm sóc, bên cạnh chị ấy”
Hết chap 92.

Bình luận (0)

Để lại bình luận