Chương 92

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 92

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Gió đêm hơi lạnh, lại hoàn toàn không cách nào làm lạnh xuống nội tâm khô nóng của nàng, nàng nắm chặt nắm tay nới lỏng lại căng, khẩn lại tống, chỉ cần nghĩ tới chuyện cần làm, nàng tựu khẩn trương đứng ngồi không yên.

Hai người bọn họ……………

Mắt của nàng ảm ảm.

Sau chuyện sáng nay, bọn họ không có nói chuyện với nàng, ăn trưa cũng không nói một câu, nàng lần đầu tiên cảm thấy yên tĩnh là đáng sợ như vậy.

Sự lạnh lùng của bọn họ làm cho nàng càng thêm không nắm chắc chuyện kế tiếp, lòng phảng phất treo ở giữa không trung, bất ổn, căn bản không có biện pháp tỉnh táo lại.

Ngoài cửa phòng vài tiếng gõ cửa vang lên, đẩy cửa tiến đến một cái người làm, nàng nhìn đến Tô Mộ Thu trên ban công, vài bước tiến lên nói,“Tiểu thư, bữa tối đã dựa theo phân phó của cô chuẩn bị xong.”

“Tôi biết rồi cô trước đi xuống đi!” Tô Mộ Thu nhẹ giọng đáp lại.

“Dạ.” Nữ hầu gật đầu, hạ thấp người sau xoay người rời đi.

Tô Mộ Thu nghe được tiếng đóng cửa mới ung dung thở dài, bình tĩnh lại nội tâm đi vào phòng trong.

Kéo ra tủ quần áo, nàng chọn lấy một cái váy xanh nhạt, đem tóc dài búi thành một búi tóc đơn giản.

Nàng tay chạm vào nắm cửa sau đó dừng lại tiến về phía mép giường, vén chăn lên, cầm lấy bình rượu giấu trong chăn chăm chú ôm vào trong ngực, tâm bắt đầu không khống chế được cuồng loạn, nàng liên tục hít sâu hơi thở mới ổn định lại.

Ra khỏi cửa phòng đi xuống cầu thang, Tô Mộ Thu trực tiếp đi đến nhà ăn.

Nhà ăn hết thảy đã chuẩn bị sẵn sàng.

Bàn ăn thật dài trải vải đỏ, trên mặt bàn xa hoa bầy ra bữa tối tinh sảo cùng với hai bình hoa hồng cùng ba cây nến cổ điển, chập chờn nhu hòa dưới ánh nến, hết thảy có vẻ ấm áp mà lãng mạn.

Tô Mộ Thu nghiêng mặt qua hỏi thăm nữ hầu,“Hai vị thiếu gia ?”

“Các cậu chủ tại thư phòng.”

“Phiền cô đi mời hai vị thiếu gia xuống.”

“Dạ.” Nữ hầu gật gật đầu, xoay người đi ra nhà ăn.

Năm phút trôi qua, Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm đi xuống, chứng kiến hết thảy trước mắt, hai người liếc nhau một cái, có nhiều thú vị đồng thời nhíu mày.

“Các cô đều đi xuống đi!” Tô Mộ Thu giương giọng nói câu.

“Dạ.” Bốn nữ hầu kính cẩn gật đầu, động tác nhanh chóng lui xuống.

Tô Mộ Thu kéo ra ghế ngồi xuống.

Mà bọn họ không giống bình thường ngồi ở bên người nàng, mà là lựa chọn tại đối diện với nàng ngồi xuống.

Nhà ăn lặng im không tiếng động, chỉ có ánh nến chập chờn.

Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm trầm mặc không nói, trên mặt bất động thanh sắc, vẻn vẹn chỉ là nhìn chằm chằm vào Tô Mộ Thu, bọn họ đang đợi, chờ xem con mèo nhỏ chơi cái trò gì.

Tô Mộ Thu bị bọn họ nhìn đến run lên, trong lòng bàn tay phát lạnh, thiếu chút nữa là chạy trối chết, nàng nắm chặt lại nắm tay, mím môi đứng lên, cầm lấy chai rượu trên bàn đến bên cạnh bọn họ, hướng hai cái ly chậm rãi rót xuống.

“Vi buổi sáng hôm nay vô lễ, Mộ Thu ở nơi này nói tiếng thật có lỗi.” Nàng liễm con ngươi nhẹ nói, lông mi dài mà dày như cánh quạt nhẹ nhàng chớp, tim đập nhanh chóng.

“Ân.” Phượng Dạ Hoàng hừ lạnh.

Kỳ thật bọn họ cũng không có giận nàng, chỉ là hiếu kỳ nàng sẽ có phản ứng như thế nào, kỳ thật bọn họ càng hy vọng thấy nàng nhiều biểu lộ một chút, mà không phải bất cứ chuyện gì cũng lạnh nhạt.

Phượng Dạ Diễm cầm lên chiếc ly đưa tới môi, không hề báo động trước nhấc lên con mắt chống lại Tô Mộ Thu, đúng lúc gặp được nàng chờ mong ánh mắt, hắn thú vị cười khẽ lên tiếng, ngón trỏ cùng ngón giữa kẹp lấy ly, trong ly tỏa ra mùi rượu thuần túy,“Tôi nói Thu nhi, tối nay là chuyện gì xảy ra? Hồng Môn Yến?” Hắn đưa ly rượu đến mũi nhẹ ngửi,“Ân……….. Để cho tôi đoán, trong rượu này bỏ thuốc mê? Là Sở Ngự dạy em bỏ thuốc chúng tôi? Sau đó thoát đi chúng tôi?”

Tô Mộ Thu trong nội tâm nhảy lộp bộp.

Nàng ôn nhu cười,“Tôi làm sao có thể bỏ thuốc mê? Huống chi, tôi cũng trốn không thoát không phải sao? Trên Ám đảo đều có ám vệ, không có sự cho phép của các anh, bọn họ làm sao có thể cho tôi rời đảo.”

Tuy trong nội tâm rất khẩn trương, nàng vẫn có năng lực duy trì mặt ngoài bình tĩnh.

“Lời tuy nói thế nhưng đêm nay em vẫn rất kỳ quái.” Phượng Dạ Diễm khiêu mi nhìn xem nàng.

Nàng cầm lấy ly rượu trong tay hắn, ngửa đầu uống một ngụm,“Thuốc mê là không có thuốc giải như vậy anh có thể tin tưởng tôi không có động thủ?”

“A….” Phượng Dạ Diễm cười khẽ, đoán không ra bất luận tâm tình gì.

Kỳ thật bọn hắn đều biết rõ, nếu như thuốc mê là của tên Sở Ngự kia thì tuyệt đối có thuốc giải, quái thai không có gì là làm không được .

Tiếng cười kia ý tứ hàm xúc không rõ, cũng không biết bọn họ rốt cuộc có hay không tin tưởng, Tô Mộ Thu khẽ cắn đôi môi đỏ mọng, nhìn xem hai gương mặt tuấn mĩ chập chờn dưới ánh nến, đối với ly rượu uống một ngụm nhưng không có uống hết.

Bình luận (0)

Để lại bình luận