Chương 92

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 92

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Các học sinh túm tụm lại gần cửa sổ thấp giọng thét to: “Mọi người mau đến mà xem! Có người bị nằm cáng nâng ra ngoài, hình như là được nâng ra từ nhà kho của phòng thể dục kia ra!”

“Thật hay giả! Chuyện gì đã xảy ra vậy.”

Các học sinh nhốn nháo như ong vỡ tổ ong chen lấn ở cửa sổ, Lê Đông ngẩng đầu nhìn lại, đụng phải tầm mắt nghênh đón của Quan Xuyên.

Cậu ta đánh giá cô, nhìn kỹ vào ánh mắt, tựa như đang nhìn xem biểu tình của cô có lộ ra dấu vết gì hay không.

Lê Đông yên lặng che kín cánh tay bị thương của mình lại, biểu tình trên mặt lại khó nén nổi sự căm ghét với cậu ta.

Thấy rằng cô bị Khương Từ Niên trừng phạt, đây là điều mà Quan Xuyên muốn biết.

Tiết tự học buổi tối, chủ nhiệm lớp gọi Lê Đông đến văn phòng.

Người đợi cô ở nơi đó lại là Diêu Hình Hiến.

Diêu Hình Hiến kéo cô đến một góc không người, không khó để nghe ra sự khi hoàng hoảng sợ trong giọng nói của anh ta.

“Sao cô dùng thứ thuốc đó làm gì! Không phải nói chỉ dùng để lấy DNA của Khương Từ Niên thôi sao, cô đã đáp ứng với tôi rồi mà!”

“Tôi chính là dùng lên người anh ta, hơn nữa cũng chỉ là DNA mà thôi, nhất định phải dùng thân thể của tôi sao, sao không thể dùng cơ thể của người khá!”

Lê Đông có chút tức giận đẩy bàn tay đang nắm lấy cánh tay cô ra: “Dựa vào cái gì mà tôi phải để cơ thể mình bị thương, tôi lại không phải đồ ngốc.”

Diêu Hình Hiến suy nghĩ một lúc, cuối cùng cũng nhận ra cô dùng thuốc kia để làm gì.

“Nhưng trong cơ thể nữ sinh bị đánh kia căn bản không có DNA của Khương Từ Niên.”

Lê Đông cau mày khó hiểu.

“Cô ấy thiếu chút nữa bị Khương Từ Niên đánh chết! Thời điểm khi được cứu ra đã lâm vào hôn mê, hiện tại vẫn còn đang nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt ICU, em có biết thứ thuốc đó đã tạo thành kết cục gì cho cô ấy không! Tương lai về sau có thể ngay cả tự sinh hoạt hàng ngày cho bản thân có được hay không cũng là một vấn đề!”

Lê Đông ngây ngẩn cả người.

Không nghĩ tới Khương Từ Niên lại có thể nhẫn nhịn đến mức như vậy, thà đem người đánh chết cũng không chịu thao cô ta.

Cô cười nhạt nói: “Cũng tốt, ít nhất anh cũng có lý do để bắt Khương Từ Niên, đánh người khác trọng thương đến mức như vậy, cũng đủ để anh ta ngồi tù mấy năm rồi đúng không?”

Diêu Hình Hiến thế nhưng không nhìn thấy bất kì sự áy náy nào trên mặt cô, trong lúc nhất thời đến cả máu huyết trong cơ thể cũng đông cứng lại.

Anh chưa từng nghĩ thứ Lê Đông đem tới là hàng cấm. Nếu biết báo ứng của mình có thể đến sớm như vậy. Anh sẽ không đồng ý với điều kiện của cô.

“Cảnh sát Diêu, anh sẽ không lấy lý do này để bắt tôi đúng không? Hàng cấm này là anh đưa cho tôi. Anh có muốn cũng không thể tránh khỏi có liên quan. Huống hồ tội của anh so với của tôi thì vẫn là nghiêm trọng hơn. Em dù sao cũng chỉ là trẻ vị thành niên.”

Lê Đông nhún vai, biểu hiện không quan tâm điều gì, nhìn anh.

Anh vừa tự trách bản thân, vừa cảm thấy hối hận. Anh tức giận vì bị cô gái này chơi một vố. Mọi sự tức giận đều thể hiện hết trên mặt của Diêu Hình Hiến. Sắc mặt của anh cứ trắng đỏ thay nhau.

Đến cuối cùng, Diêu Hình Hiến chỉ có thể nhận hết mọi tội trạng về mình. Lê Đông nói đúng. Cô vẫn còn là trẻ vị thành niên, cũng không thể nghĩ ra được cách thức như này. Do cô vẫn còn quá nhỏ nên suy nghĩ chưa chu toàn mà dẫn đến hậu quả như hiện tại. Là anh tự đem hàng cấm đưa cho cô.

“Nếu cô muốn bảo toàn cho bản thân thì đừng đem chuyện này đi nói lung tung.”

Lê Đông gật đầu, cười nói: “Anh yên tâm, tôi cũng không đến nỗi ngốc như vậy.”

Di động của Lê Đông nhận được một tín hiệu định vị từ một số điện thoại xa lạ, nhưng thông báo lại có ghi chú: Khương Từ Niên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận