Chương 92

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 92

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đèn tắt, thầy giáo hắc hóa-ing, lời mời của học sinh đến câu lạc bộ, thỏ nhỏ múa cột (phần 4)
”Được rồi, cả ngày hôm nay cũng mệt mỏi rồi, nếu không còn chuyện gì nữa thì chúng ta về trước thôi.” Lâm Tri Dịch khẽ mỉm cười, vẫn là nụ cười ôn hòa lịch sự thường ngày, nhưng cũng có chút cảm giác khác biệt.
Khi hai người một trước một sau lên xe, Tô Mộc còn suýt chút nữa đã đụng vào khung cửa xe, cũng may Lâm Tri Dịch để tay đệm ở phía trên, có thể nói là cực kỳ dịu dàng chu đáo, nhưng Tô Mộc không biết tại sao trong lòng luôn có chút hoảng loạn, vô cùng căng thẳng, theo bản năng móc điện thoại di động ra, muốn chơi một trò chơi nhỏ để giải tỏa tâm tình.
Kết quả một giây kế tiếp, Lâm Tri Dịch đè lên người cậu, hô hấp của Tô Mộc chậm lại, trợn to hai mắt nhìn về phía Lâm Tri Dịch, ngay sau đó chỉ nghe rắc một tiếng, là âm thanh khóa cài của đai an toàn vang lên, hóa ra là nịt đai an toàn lại giúp cậu…
Tô Mộc sợ đến nỗi điện thoại cũng rớt mất.
”Dáng vẻ của Lâm Tri Dịch hình như không đúng lắm…” Tô Mộc run run rẩy rẩy nhỏ giọng phân tích với hệ thống trong lòng.
”Phải không? Hình như đâu có.” Hệ thống không nhìn ra.
Tô Mộc gãi đầu, có chút phiền não, cũng có chút hoảng.
Tại sao lại khó như vậy?
Diễn xuất cũng không phải là cái gì quá khó khăn đối với một người vừa kết thúc xong kỳ thi tuyển sinh đại học mà nói.
Nếu không chú ý, nhiệm vụ sẽ chệch hướng tứ phía, giống như ngựa hoang tuột khỏi dây cương, trở thành một mớ hỗn độn.
Nhặt điện thoại lên, vừa mới chuẩn bị chơi một trò chơi nhỏ thì điện thoại hiển thị có người nhắn tin cho cậu, Mộc Vọng Tồn?
Tô Mộc mở trang trò chuyện lên.
[Gặp ở câu lạc bộ tối nay.]
Tổng cộng bảy chữ có dấu chấm câu, Tô Mộc đọc ba phút cũng không thể hiểu được.
Có ý gì?!
Đây là ý gì?!
Cảm giác như không phải chuyện gì đứng đắn lắm.
Nhưng mà…
Sao có thể không đi chứ?!
Cậu nhất định phải đi!
Chẳng những phải đi, hơn nữa còn phải bày ra bộ dạng lén lén lút lút, nghĩ biện pháp lén lén lút lút tiết lộ chuyện này cho Lâm Tri Dịch biết…
Đến lúc đó, nếu Mộc Vọng Tồn thật sự ra tay với cậu…
Lâm Tri Dịch vừa tới, trực tiếp bắt gian hai người bọn họ tại giường, há chẳng phải tờ đơn ly dị sẽ rơi vào tay hay sao?
Đến lúc đó cho dù Mộc Vọng Tồn không làm gì đúng cũng không sao, không phải do cậu, hôm nay Lâm Tri Dịch sẽ bắt gian cả hai!
Tô Mộc lên kế hoạch cho mình trong vài phút, sau đó nhanh chóng gõ chữ trả lời, thậm chí còn vui vẻ gửi một biểu tượng cảm xúc dễ thương ——
Đó là hình ảnh động một con thỏ nhỏ đang quay vòng vòng xung quanh cột sắt, trông rất đáng yêu, Tô Mộc trực tiếp gửi đi.
Chẳng qua là cậu không biết, trong thế giới bẩn thỉu của người trưởng thành, đến một con thỏ nhỏ cũng có thể xuyên tạc!
Mà Mộc Vọng Tồn ở bên kia nhìn thấy biểu tượng cảm xúc thì hơi dừng lại một chút, nhớ ra rằng hình như mình đã từng được gửi một bộ quần áo trong sự kiện chủ đề của câu lạc bộ, chẳng qua là ngày đó cậu ta mượn cớ xin nghỉ, không mặc vào, có điều nếu như sư nương thích, cũng chưa chắc không thể…
Còn có mấy phòng riêng trông giống như sân khấu biểu diễn, dựng một ống sắt cũng không phải không được.
Làm sao có thể đi đây?
Đương nhiên không được.

Quyển 1 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận