Chương 92

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 92

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Dấu Chân Trên Tuyết Trắng
Chiếc Maybach màu đen lăn bánh trên con đường đã phủ một màu trắng xóa. Tuyết vẫn rơi, dày đặc, khiến cả thành phố như chìm vào một giấc mơ câm lặng.
Bùi Yên ngồi bên cửa sổ, bàn tay áp lên tấm kính lạnh. Hơi ấm từ lòng bàn tay làm tan chảy một vệt tuyết nhỏ. Cô nhìn ra ngoài, nhìn những bông tuyết nhảy múa. Cô sắp được tự do rồi.
Một nụ cười nhẹ, gần như không thể nhận ra, thoáng nở trên môi cô.
Lâm Dịch Phong đang lái xe, nhưng toàn bộ sự chú ý của hắn đều dồn vào hình ảnh phản chiếu của cô trong gương chiếu hậu.
Hắn thấy nụ cười đó.
Một nụ cười không phải vì hắn. Một nụ cười vì cô sắp được rời xa hắn.
Nó đẹp đến nao lòng. Và nó đau đớn như hàng ngàn mũi kim đâm vào tim hắn. Hắn biết, hắn đã đẩy cô đi quá xa. Hắn đã dùng sai cách ngay từ đầu. Nhưng hắn không hối hận. Hắn chỉ hối hận… vì đã không thể làm điều này sớm hơn.
Hắn không đưa cô đến trung tâm thương mại xa hoa, hay bất kỳ nhà hàng sang trọng nào. Hắn lái xe về một khu phố cũ kỹ.
“Đây là…” Bùi Yên ngạc nhiên khi chiếc xe dừng lại trước một bức tường rêu phong, cao ngất.
“Trường cấp hai của anh,” hắn nói. “Đã bỏ hoang rồi. Nhưng anh biết, sân bóng ở đây… tuyết đọng lại đẹp nhất.”
Hắn bước xuống xe, đi về phía cổng sắt đã khóa gỉ. Hắn không cần chìa khóa. Hắn chỉ đơn giản nắm lấy ổ khóa, dùng sức. Tiếng kim loại rít lên và gãy nát.
Bùi Yên sững sờ nhìn sức mạnh đáng sợ đó.
“Đi lối này,” hắn quay lại, vẫy tay.
Nhưng hắn không đi cổng chính. Hắn dẫn cô đến một góc tường khuất. Bức tường cao phải hơn hai mét.
“Anh…”
“Trèo tường,” hắn nhếch mép, một nụ cười vừa ngạo mạn vừa có chút trẻ con. “Em dám không?”
Bùi Yên nhìn hắn, rồi nhìn bức tường. Từ nhỏ đến lớn, cô luôn là một đứa trẻ ngoan, luôn đi trên con đường được vạch sẵn. Trèo tường, trốn học… đó là những thứ thuộc về một thế giới khác.
Nhưng hôm nay, cô sắp được tự do.
Sự nổi loạn âm ỉ bấy lâu bỗng trỗi dậy. Cô không nói gì, chỉ bước tới.
Lâm Dịch Phong cười. Hắn ngồi xổm xuống, vỗ vỗ lên bờ vai rộng lớn, rắn chắc của mình. “Dẫm lên đi.”
Cô do dự một giây, rồi dứt khoát dẫm lên vai hắn. Bàn tay to lớn của hắn lập tức giữ chặt lấy bắp chân cô, ổn định cô.
“Lên đi!”
Hắn đứng thẳng dậy, một cú đẩy nhẹ nhưng đầy uy lực. Bùi Yên dễ dàng bám được vào mép tường. Cô cảm nhận được cơ bắp cuồn cuộn dưới chân mình, một cảm giác an toàn đến kỳ lạ.
“Bám chắc nhé!” Hắn lùi lại, lấy đà, và chỉ bằng một cú bật nhảy, hắn đã đu người lên, nhẹ nhàng như một con báo. Hắn ngồi trên tường, rồi cúi xuống, chìa tay cho cô.
Bùi Yên nắm lấy tay hắn, leo lên.
Bên dưới là một sân bóng rổ bị bỏ hoang, phủ một lớp tuyết dày, trắng xóa, hoàn toàn nguyên vẹn. Không một dấu chân.
Lâm Dịch Phong nhảy xuống trước, lún sâu vào tuyết. Hắn ngửa mặt lên, giang rộng vòng tay.
“Nhảy đi, anh đỡ em.”
Trái tim Bùi Yên đập thình thịch. Đây là sự tin tưởng. Cô hít một hơi, và gieo mình xuống.
Cô rơi vào một lồng ngực ấm áp và rắn chắc. Hắn ôm cô thật chặt, xoay một vòng, tiếng cười trầm thấp vang lên bên tai cô.
Hắn không thả cô xuống.
“Tuyết dày lắm,” hắn tìm một cái cớ hoàn hảo. “Anh ôm em đi.”
Hắn bế bổng cô lên, đi về phía trung tâm sân bóng. Bùi Yên bất ngờ trước hành động này, nhưng cô không phản kháng. Vòng tay qua cổ hắn, cô cảm nhận hơi ấm của hắn xuyên qua lớp áo dày.
Tuyết vẫn rơi, phủ lên tóc hắn, lên vai hắn.
Hắn bước đi, để lại một hàng dấu chân sâu hoắm trên nền tuyết tinh khôi. Và cô, được hắn bế, đi theo dấu chân của hắn . Giống như… họ đang cùng nhau đi về một phía.
Một ảo ảnh ngọt ngào và ngắn ngủi.
Đến giữa sân, hắn nhẹ nhàng đặt cô xuống. Hắn lấy từ trong túi áo khoác ra một chiếc túi nilon màu đen, phình to.
“Anh lấy gì vậy?” Cô tò mò.
“Bí mật,” hắn nháy mắt.
Hắn đổ mọi thứ ra tuyết. Cà rốt. Cúc áo. Một chiếc khăn quàng cổ nhỏ xíu.
Hắn ngồi xổm xuống, bắt đầu vê một quả cầu tuyết.

Bình luận (0)

Để lại bình luận