Chương 92

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 92

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Thật ra mấy ngày qua em cũng bận, đều là mẹ giúp em chăm nó.”
Lý Kiều Kiều được mẹ chồng khai đạo một lát, hiện giờ cảm thấy thoải mái tự tại hơn không ít, cô ngồi xổm cùng Lưu Đại Căn xem con thỏ kia, dịu dàng hỏi
“Đại Căn, anh ở bên ngoài sống có quen không?”
“Ừ Quen tồi ” Lưu Đại Căn cười dịu dàng với vợ mình, sau đó không nhịn được xoa đầu cô.
“Còn em thì sao? Anh thấy hình như em gầy đi rồi, mẹ nói mấy ngày nay em vẫn luôn vất cả chăm sóc cha, cực cho em quá…”
Nói đến đây, người đàn ông không nhịn được ôm đầu vai Lý Kiều Kiều, đặt một nụ hôn lên cái trán trơn bóng của cô.
“Em, em…”
Bỗng nhiên bị Đại Căn hôn một cái, nàng dâu cảm thấy có chút không được tự nhiên, đôi mắt không ngừng chớp, nhìn người đàn ông muốn nói lại thôi.
“Em sao vậy?”
Thấy biểu hiện lạ của cô, Lưu Đại Căn thoáng nhíu mày nghi hoặc, nhưng rấtnhanh anh đã không còn để ý, chỉ xoa nắn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của Lý Kiều Kiều, đang định nói gì đó với cô thì bên ngoài lại truyền đến tiếng Lưu Đại Nương.
“Kiều Kiều, vào xem cha con xem sao, mẹ muốn nghỉ chút.”
“Con biết rồi, hiện tại con sang ngay đây.”
Nghe được tiếng mẹ chồng gọi mình đến chỗ cha chồng, Lý Kiều Kiều bỗng thở phào nhẹ nhõm một hơi, chống đùi đứng dậy. Lưu Đại Căn cũng không giữ người, chỉ giục cô nhanh đi chăm sóc cha mình.
Chẳng qua lúc đi ngang qua lối nhỏ, nàng dâu tự dưng thấy do dự, bàn tay vân vê góc áo chậm rì rì đi vào tɾong phòng. Lúc vén mành vào tɾong, cô nhìn thấy ở mép giường có đặt một chiếc đèn nhỏ, cha chồng nằm nghiêng hướng ra ngoài, nhưng lại không ngủ.
Lý Kiều Kiều xấu hổ nhìn cha chồng, bỗng nhiên nhớ tới nụ hôn ban nãy của Lưu Đại Căn, trái tim đập loạn nhịp, tựa như rấtchột dạ, đầu cũng không dám ngẩng lên.
“Con đi đâu vậy?”
“Con đi giặt, giặt đồ …”
Không biết vì sao, người chưa bao giờ nói dối như cô lại có thể buột miệng thốt ra một câu bịa đặt, chờ đến lúc cô ý thức được mình không muốn để cha chồng biết chuyện vừa rồi mình và Đại Căn ở bên nhau, cô càng thêm chột dạ, mặt đỏ rần.
Lưu Đại Tráng ở cùng con dâu đã mấy năm, hiện giờ còn lén làm chuyện chăn gối vợ chồng với cô, ông lập tức nhìn ra con dâu đang nói dối Người đàn ông có chút buồn bực mím môi, không trực tiếp vạch trần cô, chỉ nhỏ giọng nói
“Giơ tay ra đây.”
Thật ra Lưu Đại Tráng cảm thấy mình không cần nghiêm khắc với con dâu như vậy, nhưng hễ nghĩ đến Đại Căn đã trở lại, cô nhóc này ¢hắc chắn một lòng hướng về Đại Căn, không chừng chẳng đến hai ngày nữa sẽ quên mất người làm cha chồng này, Lưu Đại Tráng lại thấy phiền muộn, hụt hẫng và mất mát.
“Cha …” Lý Kiều Kiều ấm ức nhìn cha chồng, không muốn vươn tay, nhưng lại không dám ngỗ nghịch, nhút nhát chìa bàn tay của mình đến trước mặt ông. Đôi bàn tay trắng nõn mềm mại kho ráo, không dính một giọt nước, nào có giống người vừa giặt quần áo?
Người đàn ông cáu kỉnh, nàng dâu tự mình biết sai, đỏ mặt cúi đầu lén nhìn ông, đôi môi mấp máy không biết nói gì
“Con lại đây ”
Người đàn ông hùng hổ gọi cô lại, thái độ như chuẩn bị trừng phạt, bắt cô đến đừng gần mình hơn. Lưu Đại Tráng ngồi dậy, sống lưng thằng tắp, đôi mắt nhìn chằm chằm con dâu, thấy cô mặt đỏ tai hồng, một đôi mắt câu hồn người không ngừng chớp, đáy mắt phủ một tần hơi nước mỏng nhạt, ông không nhịn được nuốt nước miếng, dứt khoát ôm lấy vòng e0 mảnh khảnh, kéo cô dán lên người mình.
………..

Bình luận (0)

Để lại bình luận