Chương 92

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 92

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trác Viễn tay phải xoa nắn cặp nhũ hoa căng tròn của Vô Ương, trai trái yêu thương ve vuốt bụng dưới của nàng đang trướng đau co thắt siết chặt lấy nam căn thô dài của hắn, gồ lên vô cùng đáng thương.
“Hư… Sảng Gruuuu… Ưm… Vào đến rồi bảo bối Ta sẽ không xuyên thủng nàng Đừng sợ Hít thở sâu vào ” Hôn lên má nàng, nhìn vào đôi mắt to tròn đẫm nước.
“Ứ…Ứ…. Ô ô ô… Trướng quá Chàng đội cao quá Nứt toạc ra mất Tướng công Ô ô ô… Chàng rút ra một lúc, cho thiếp thở, rút ra được sao? Ô ô ô…” Nàng cố gắng kìm nén giãy giụa đến mặt mũi xinh đẹp đỏ bừng bừng tội nghiệp, miệng nhỏ giương ra không cách nào khép lại, thở hổn hển.
“Hưm… Uhm… Ta giúp nàng ” Hắn biết nàng vừa phá thân, nộn huyệt lại non nớt chật trất như vậy, không nên quá mức bức ép ngay lúc này. Nàng đã cố gắng chịu đựng vì hắn rất nhiều rồi, hắn biết, hắn đều thấy rõ nàng rất rất yêu hắn.
Trác Viễn rùng mình vài lần, nhẹ nhàng gồng cứng thân thể, chậm rãi nâng Vô Ương rời khỏi nhục căn thô lớn khủng bố.
” Ô ô ô… Sướng Ô ô ô thật đã ngứa Ô ô ô… Thoải mái quá tướng công Chàng nhẹ một chút Chậm một chút Thiếp đau quá Ô ô ô…” Nàng ủy khuất nghiêng đầu run run hôn túi bụi lên má hắn, nàng đau trướng sắp chết rồi ô ô ô.
“Vật nhỏ ngốc nghếch hahaha ” Trác Viễn bật cười lớn, nhịn không nổi càng ôm siết lấy nàng hôn hít lung tung. Nàng rõ ràng là đau đớn chịu không được, nhưng vẫn tỏ ra sành đời lấy lòng hắn.
Phụt…. Cự vật nhẹ nhàng rời khỏi lỗ nhỏ của nàng, mật dịch hòa lẫn tiên huyết xử nữ róc rách chảy ra khỏi nộn huyệt sưng múp vô cùng đáng thương.
“Hưm… Gruuu….” Trác Viễn gồng cứng thân thể, cố gắng nhẫn nhịn dục niệm, không muốn hiện tại liền thúc mông lộng khóc nàng.
“Ứ…. Ô ô ô… Cảm ơn tướng công Thiếp yêu tướng công Viễn Ô ô ô… Đau quá Đau quá Ô ô ô…” Vô Ương đau đến run rẩy, lập tức quay lại thân thể ôm choàng lấy Trác Viễn, môi huyệt sưng phồng rát buốt, ngứa ngáy cọ mài cọ mài lung tung nơi dục căn của hắn.
“Hưm… Uhm… Ta biết Ngoan Ta dùng tay gãi ngứa giúp nàng nhé ” Bàn tay phải của hắn lập tức bao trùm lấy nộn huyệt đang rỉ rả chảy máu xoa nắn ôn nhu.
“Chàng đưa ta lọ kia Cái lọ sành nhỏ nhỏ đằng kía ấy Ô ô ô…” Vô Ương chụm đầu vào ngực hắn nức nở, nàng thật sự đau quá, đau quá ô ô ô.
“Thuốc bôi giúp nàng sao?” Trác Viễn nhìn theo tay nàng chỉ thấy cả kệ chai lọ nơi thành giường. Hắn đưa tay lấy lọ dược nhỏ đưa cho nàng “Ta giúp nàng bôi nhé ” Lỗ nhỏ của nàng quả thật là bị mở lớn sưng húp luôn rồi, hắn chỉ sờ sờ liền biết nàng rất đau.
“Ô ô ô Cám ơn tướng công Ô ô ô…” Nàng chụp vội lấy chai thuốc từ tay Trác Viễn, vặn bung nắp nuốt ực cạn sạch trước ánh mắt mở lớn trừng trừng của hắn.
“Ôi là trời Nàng uống xuân dược à? Cái đồ ngốc này Lần đầu tiên làm sao nàng có thể dùng xuân dược hả? Nàng sẽ chịu không nổi, cái đồ ngốc này ” hắn hoảng hốt giật lại, liền thấy lọ thuốc trống rỗng, thật sự muốn thọc tay vào cổ họng nàng moi hết cả ra.
“Ô ô ô Thiếp đau quá Lúc nãy có uống một lọ rồi Ô ô ô…” Vì hết dược hiệu rồi nên nàng mới đau đớn đến muốn phát cuồng như vậy mà, ô ô ô.
“Aya Ta thật muốn vỗ nát mông nàng Bảo sao lúc nãy nàng lại ham muốn như vậy, lại còn có thể nuốt lấy ta dễ dàng Ơi là trời ” Hắn muốn chết cho xong, có xuân dược mà lúc nãy nàng còn đau đớn đến giãy đành đạch mất sạch lý trí như vậy.
Nếu không dùng chắc nàng ngất luôn rồi.
“Ô ô ô… Thiếp sẽ không sao mà Này là thiếp chôm của mẫu hậu, không có tác dụng phụ Ô ô ô… Chỉ giúp thiếp dễ dàng tiếp nhận thứ kia khổng lồ của tướng công dễ dàng một chút thôi Ô ô ô… Thiếp muốn sinh hài tử cho chàng mà Thiếp yêu chàng Viễn Ô ô ô…”
“Haizzz… Bảo bối Bảo bối Ta sẽ không bao giờ phụ nàng Cả đời sẽ yêu chiều nàng Được sao? Đừng quá mức cố gắn lấy lòng ta Đừng làm gì khiến thân thể không khỏe Hiểu sao?” Đứt ruột đứt gan hắn rồi, làm sao lại có vật nhỏ đáng yêu đến mức này chứ?
Trác Viễn ôm nàng vào l ng ngực dỗ dành hôn lên má nàng, bàn tay phải vẫn nhẹ nhàng chăm chút vuốt ve lỗ nhỏ vừa bị hắn thọc lộng phá thân sưng phồng đáng thương.
“Không có cố gắng Không có hại thân Này là trách nhiệm của Thiếp Thiếp phải để chàng thọc lỗ nhỏ cả đời Không phải sao? Thiếp phải thừa nhận được chàng mà Tướng công Của thiếp nhỏ quá Ôô ô… Chàng đừng có vì vậy mà bỏ thiếp Đừng có vì vậy mà không cần thiếp nga Ô ô ô…” Nàng ủy khuất úp mặt vào ngực hắn khóc lớn.
“Không bỏ Yêu thương trân trọng nàng một đời một kiếp Không bỏ ” Ánh mắt hắn hằn đỏ đượm đầy nước, động tâm rồi. Vật nhỏ của hắn quá mức quá mức đáng yêu.
“Ô ô ô… Để thiếp nuốt vào Lỗ nhỏ của thiếp lại ngứa rồi này Ô ô ô… Thiếp muốn tự nuốt chàng vào Được không tướng công? Như vậy sẽ ít đau một chút Hức hức…”
“Uhm Đừng cố sức Cẩn thận nhẹ nhàng thôi ” Trác Viễn hôn lên môi nhỏ cong cong mếu máo vô cùng đáng yêu của nàng, khóc lóc kiểu gì mặt mũi đỏ rần hết cả lên thế này, đáng yêu chết hắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận