Chương 92

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 92

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Mệnh Lệnh Lúc Nửa Đêm
Nửa đêm. Mười hai giờ.
Hứa Khả trằn trọc không sao ngủ được. Con nhỏ Lý Mộng bên cạnh đã ngủ say như chết, hơi thở đều đều, nhưng Hứa Khả thì không. Cô bực bội. Đáng lẽ giờ này cô phải đang ở trên tầng ba, trong vòng tay của lão già kia.
Cô nhớ anh.
Nói đúng hơn là, cơ thể cô nhớ anh. Nó đang gào thét đòi hỏi. Cái cảm giác ngứa ngáy, trống rỗng chết tiệt này. Đã mấy ngày rồi anh không chạm vào cô.
Cùng lúc đó, trên tầng ba, Chu Đại cũng đang đăm đăm nhìn trần nhà. Anh không tài nào ngủ được. Hình ảnh Hứa Khả mặc chiếc áo sơ mi của anh cứ lởn vởn trong đầu. Cặp đùi thon thả, trắng nõn. Cái cách cô thách thức Tiêu Hành. Và cả cái cách cô gọi anh là “chú” một cách đầy ẩn ý.
Anh nhớ cơ thể cô đến phát điên. Nhớ cái cách cô siết chặt lấy anh, nhớ tiếng rên rỉ vỡ vụn khi anh thúc vào nơi sâu nhất. Nhớ mùi hương đàn bà ngọt ngào, thứ mùi hương duy nhất mà khứu giác hỏng bét của anh có thể nhận ra.
Lý Mộng. Con bé đó là một sự phiền toái.
Chu Đại cầm lấy điện thoại. Anh không thể chịu đựng thêm một phút nào nữa.
Ting.
Hứa Khả vội chộp lấy điện thoại. Tim cô đập thình thịch khi thấy tên anh. Tin nhắn chỉ vỏn vẹn hai chữ, nhưng nó như một mệnh lệnh không thể kháng cự:
“Lên đây.”
Hồ ly con nhếch mép. Cô biết mà.
Cô cẩn thận liếc sang Lý Mộng, thấy cô nàng vẫn ngủ say, Hứa Khả mới rón rén bước xuống giường. Cô không thèm thay đồ, cứ thế mặc bộ đồ ngủ mỏng tang, chân trần lẻn ra khỏi phòng.
“Cậu đi đâu đấy?” Giọng Lý Mộng ngái ngủ vang lên khiến Hứa Khả giật nảy mình.
Chết tiệt!
“À…” Hứa Khả vội bịa. “Tôi đói, xuống bếp tìm chút gì ăn khuya.” Cô cố giữ giọng bình thản. “Cậu ăn gì không, tôi mang lên cho?”
“Không, tôi không ăn…” Lý Mộng lẩm bẩm rồi lại chìm vào giấc ngủ.
Hứa Khả thở phào. Cô lẻn ra hành lang, trái tim đập như trống trận. Cô không đi xuống bếp, mà nhón chân đi ngược lên cầu thang tầng ba. Tầng này là lãnh địa riêng của Chu Đại, tối om và tĩnh mịch.
Cô đến trước cửa phòng anh, không cần gõ. Cửa phòng đã hé mở, như đang chờ đợi cô.
Cô vừa bước chân vào, một cánh tay mạnh mẽ đã kéo giật cô vào trong. Cánh cửa đóng sầm lại sau lưng. Hứa Khả còn chưa kịp định thần, cả người đã bị ép chặt vào tường.
Đôi môi nóng rực của Chu Đại ngấu nghiến lấy môi cô. Đây không phải một nụ hôn, đây là một sự cắn xé, một sự trừng phạt cho bao nhiêu ngày chờ đợi. Anh hôn như một con thú đói, tham lam mút lấy mật ngọt trong khoang miệng cô. Lưỡi anh khuấy đảo, càn quét, khiến Hứa Khả không thở nổi, chỉ có thể ưỡn người, bám chặt lấy vai anh.
Tay anh không hề yên phận. Một tay giữ chặt gáy cô, một tay luồn vào trong chiếc áo ngủ mỏng manh, bóp mạnh bầu ngực căng tròn của cô.
“Ưm…” Hứa Khả rên lên.
“Dám để anh đợi lâu thế à?” Anh gầm gừ giữa hai nụ hôn, tay kia trượt xuống, kéo phăng chiếc quần lót của cô. “Anh không nhịn được nữa.”
Anh bế thốc cô lên, ném thẳng xuống giường. Ngay lập tức, anh đè lên người cô, tiếp tục màn xâm chiếm dang dở. Dục vọng bị kìm nén quá lâu giờ bùng nổ như núi lửa. Đêm nay, anh thề sẽ ăn sạch con hồ ly con này.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận