Chương 92

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 92

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lâm Bạch Thuật nghe được, thẫn thờ cả người, chỉ biết ôm chặt lấy cô, miệng lẩm bẩm: “Không sao….. Tiêu Tiêu…..không sao….”
Khóc mệt, cô ngủ luôn trong vòng tay hắn lúc nào không hay.
Trong phòng, chỉ có một cái giường. Lâm Bạch Thuật đặt cô lên giường, đắp chăn lại, từ đầu đến cuối vẫn nắm chặt lấy tay cô, không buông bỏ.
Khi Lâm Tiêu Tiêu tỉnh lại, cả người nhức mỏi vô lực, cử động tay không được, cô hốt hoảng. Hoá ra đầu Lâm Bạch Thuật đang đè lên cánh tay cô, không biết qua bao lâu rồi, ánh sáng từ cửa sổ chiếu vào, không phân rõ là chiều tà hay sáng sớm.
“Anh, mau dậy đi.” Cô dùng hết sức tàn mà lay hắn dậy.
“Ưm…” Lâm Bạch Thuật ngẩng đầu ngơ ngác nhìn cô, phải đợi một lúc hắn mới phản ứng được, vội nói: “Em thấy trong người thế nào?”
“Không sao, chỉ hơi đói thôi.” Cô biết chắc chắn suốt thời gian cô ngủ hắn vẫn canh giữ bên cạnh mình, ăn uống được gì đâu.
“Được, em đợi một lát nhé!” Hắn buông tay ra, định rời đi lại đứng sững, chăm chú quan sát xem biểu tình của Lâm Tiêu Tiêu có gì bất thường không rồi mới chịu bước đi.
Rất nhanh chóng, Lâm Bạch Thuật mang theo mùi cháo thơm nức bước vào.
“Biết em sắp đến, anh nấu sẵn nồi cháo cá, chỉ cần hâm lại chút. Ngon lắm, em nếm thử đi!” Hắn không cho cô cầm, kéo gối cho cô dựa lên rồi mới ngồi xuống mép giường, thổi thổi muỗng cháo rồi đưa đến tận miệng Lâm Tiêu Tiêu.
Hình ảnh này đã lâu lắm rồi chưa thấy, khi còn nhỏ cha mẹ bận rộng công việc, lúc cô ốm, hắn luôn ở bên chăm sóc cô như bây giờ. Tuy ngày thường không nói mấy lời yêu thương gì nhưng cô biết, ngoài cha mẹ, hắn là người thân duy nhất của cô trên cõi đời này.
Cô ngoan ngoãn há miệng nuốt lấy từng ngụm cháo. Dần dần thân thể ấm lên, sức lực cũng trở về.
Rất nhanh đã hết một bát, Lâm Bạch Thuật nói “Em chưa khoẻ lắm, không nên ăn quá nhiều, uống nước súc miệng rồi mau nghỉ đi.”
“Anh cũng mau ăn đi, xong quay lại nhé, em không muốn ở một mình, được không?” Lâm Tiêu Tiêu bất an mà nhìn hắn.
“Được.” Lâm Bạch Thuật giương mắt nhìn cô, lời nói vọt tới bên môi, lại bị nuốt vào.
“Anh muốn nói gì?” Lâm Tiêu Tiêu thấy bộ dáng muốn nói lại thôi của hắn, tưởng hắn ghét bỏ tướng ngủ của mình bèn nói tiếp “Anh yên tâm, em tuyệt đối không giống như hồi nhỏ, đẩy anh rớt xuống giường đâu.”
Lâm Bạch Thuật vẫn yên lặng nhìn cô, như là đi đến quyết định nào đó, thấp giọng nói: “Có một buổi tối, anh tới tìm em, muốn đem chìa khóa dự phòng trả lại. Em mở cửa, rồi kéo anh vào, trong phòng lại không bật đèn……”
“Ngày đó là anh?” Lâm Tiêu Tiêu kinh ngạc hỏng rồi.
Lượng tin tức lớn đến nhất thời khó có thể tiêu hóa, cho nên…… Cái người mà ngày đó cô nhầm lẫn với Phó Hi, kỳ thật chính là Lâm Bạch Thuật? Nhưng Lâm Bạch Thuật là anh trai của cô, tuy rằng bọn họ không có quan hệ huyết thống, nhưng tình cảm lớn lên cùng nhau, chẳng lẽ lại không giống tình cảm anh trai em gái sao?
Lâm Bạch Thuật đem toàn bộ biến hoá trên mặt cô xem trong mắt, hắn thấp giọng nói: “Xin lỗi.”
Một lát, Lâm Tiêu Tiêu xoay người, ngẩng mặt nhìn trần nhà, hỏi: “Anh có xem em là em gái không?”
“Trước đây thì có.” Từ lúc nào tình cảm anh trai em gái chuyển qua tình cảm nam nữ? Lâm Bạch Thuật cũng không nói rõ ra được, từ lúc hắn khó chịu với sự xuất hiện của những tên đàn ông xung quanh cô, hay sớm hơn nữa là khi nhận ra cô đã nảy nở thành thiếu nữ xinh đẹp?
Cô đặt tay lên ngực tự hỏi, Lâm Bạch Thuật vẫn luôn làm tròn chức trách của một người anh trai, khi còn nhỏ giúp cô mặc quần áo, rửa mặt gội đầu. Lớn lên một chút, sẽ ra mặt thay cô giáo huấn những kẻ bắt nạt ở trường, rồi cả khi ốm đau đều dựa giẫm vào hắn. Từ khi nào mà tình cảm của hắn biến chuyển rồi?
Cô nhớ một lần lúc lớp 12, đỏ mặt lén lút mà ghé vào tai hắn nói: “Anh trai, nói cho anh một bí mật, hôm nay nam sinh mà em luôn thầm thích đã thổ lộ với em đó!”
Lâm Bạch Thuật lập tức nổi giận, hắn lấy lí do yêu sớm ảnh hưởng chuyện học, lần đầu tiên đem bí mật của cô nói cho cha mẹ, vì thế hoa đào đầu tiên của Lâm Tiêu Tiêu sớm nở tối tàn.
“Vậy bây giờ thì sao?” Lâm Tiêu Tiêu lại hỏi.
“……” Lâm Bạch Thuật dùng tay bưng kín mặt, mấy phen giãy giụa, hắn rốt cuộc vẫn là không có thể lừa gạt chính mình, “Anh yêu em, tình yêu của người đàn ông đối với người phụ nữ.”
Không khí rơi vào một mảnh trầm mặc, Lâm Tiêu Tiêu động trước, vươn tay, vỗ vỗ đầu của hắn: “Ngủ đi, chuyện đâu còn có đó, ngủ dậy rồi tính.”
Lâm Bạch Thuật ngẩng đầu, thấy cô cười cười với mình, giống khi còn nhỏ, cũng cười ngây ngốc như vậy.
“Ngủ ngon.”
“Ngủ ngon.”
Lâm Bạch Thuật không leo lên giường mà kiên trì trải chăn nằm dưới đất, Lâm Tiêu Tiêu cũng không nói gì thêm.
Hắn nằm trên mặt đất, lăn qua lăn lại một hồi lâu, mới rốt cuộc đến lúc gần sáng mới dần dần chìm vào giấc ngủ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận