Chương 92

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 92

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh giơ tay lên, sờ vào đầu cô giống như đang giày vò thú cưng, không có phương pháp gì mà vuốt ve.

“Không biết hôm nay là ngày gì sao?”

Vẻ mặt của Điền Yên càng trở nên bối rối, giống như bị anh xoa hư vậy.

“Ngày gì thế?”

Anh nở nụ cười không rõ, đôi mắt nâu bị hàng mi đen che kín đi một nửa, ẩn chứa một ý nghĩa sâu xa mà cô không thể hiểu được.

“Sinh nhật em.”

Sau khi Điền Yên gia nhập tổ chức, vì để phù hợp, hoàn mỹ hơn với thân phận thật của cô và để không bị bại lộ. Cho nên cô không sửa ngày sinh và tên thật của mình. Hôm nay là sinh nhật của cô, cũng chính là ngày hai tháng mười hai.

“Tôi quên…”

“Tôi cũng nghĩ vậy.”

Nụ cười của Bàng Kinh Phú dịu dàng đến lạ thường, ngũ quan anh sắc bén lạnh nhạt, vô hình chung có chút không đứng đắn. Anh mặt lên người áo khoác dài cashmere màu xám lộ vẻ tuấn tú tao nhã, sự kết hợp chưa được hài hòa lắm khiến Điền Yên có một loại cảm giác nguy hiểm.

“Tôi… Bàng tiên sinh, hôm nay cơ thể tôi không thoải mái, anh có thể đừng chạm vào tôi không.”

Sắc mặt Bàng Kinh Phú lập tức trở nên nghiêm túc.

“Tôi là chó đực nhìn thấy em liền động dục à?”

Điền Yên đè nén khóe miệng sắp lộ ra nụ cười trào phúng.

Bàng Kinh Phú vô cớ cảm thấy khó chịu.

“Đi mở cửa ra, nhìn xem tôi chuẩn bị quà sinh nhật gì cho em.”

Anh vừa nói vừa ngồi lên ghế sô pha. Anh đã quen ngồi trên ghế sô pha ở nhà, chiếc đệm gỗ rẻ tiền khiến vẻ mặt của anh còn kém hơn vừa rồi.

Điền Yên chạy nhanh ra cửa như muốn chạy trốn khỏi anh.

Mở cửa, Phó Hách Thanh đang ôm một con chó trong ngực, gật đầu cười với cô: “Điền tiểu thư.”

Không phải là một con chó khác, chính xác là con chó hoang mà Điền Yên đã tìm thấy trong con hẻm nhỏ, được cô đặt tên là cẩu tặc.

Chó con nằm trên cánh tay của Phó Hách Thanh, móng vuốt bấu chặt vào cánh tay anh ta. Lỗ mũi nó run run, ngửi mùi xung quanh, trong đôi mắt màu mật ong là con ngươi đen đang bất an di chuyển.

Phó Hách Thanh nhấc hai chân trước của con chó lên đưa cho cô.

Điền Yên nhìn cái bụng trắng nõn của nó, xác nhận đây chính là con chó kia. Qua mấy ngày dường như nó mập lên rất nhiều, cái bụng trở nên tròn trịa.

Cô cẩn thận ôm chặt vào trong lòng. Chó nhỏ nằm trên bả vai Điền Yên, dùng móng vuốt nhỏ được cắt ngắn cào cô, nhưng cô không cảm thấy đau.

Phó Hách Thanh đóng cửa lại.

Điền Yên ôm chó con đi đến bên cạnh Bàng Kinh Phú. Anh đang ngậm điếu thuốc trong miệng, cánh tay còn lại chống lên lưng ghế sô pha, vào giờ phút này tư thế cường thế của anh thể hiện đặc quyền của kẻ thống trị.

“Đặt cho nó một cái tên đi.” Anh nói.

Điền Yên dè đặt: “Tiểu Hắc?”

Anh cười nhạt: “Trường đại học dạy người có văn hóa như vậy à?”

“Vậy… Cục than?”

“Quá bình thường.”

“Black.”

“Dương quỷ tử(*).”

(*): là một từ lóng của Trung Quốc, ý chỉ người nước ngoài theo nghĩa miệt thị từ nửa thế kỷ trước- Theo wikipedia

Điền Yên mím chặt môi.

“Cẩu tặc, anh cảm thấy thế nào?”

Hai ngón tay Bàng Kinh Phú kẹp điếu thuốc rút ra khỏi miệng, khói mù lượn lờ nhẹ nhàng bay lên, trong không khí tràn ngập hơi thở của anh.

“Rất đặc biệt.”

Điền Yên nghiêng đầu cười ngọt ngào: “Vậy sao, tôi cũng cảm thấy như vậy.”

“Vậy thì kêu nó là cẩu tặc đi.” Bàng Kinh Phú cầm điếu thuốc ngoắc ngoắc tay với cô: “Để nó xuống đi, tới đây.”

Điền Yên để chú chó nhỏ trong ngực xuống đất, nó như một làn khói chạy vào phòng ngủ.

Điền Yên đối mặt với Bàng Kinh Phú, cô bước qua đôi chân dài của anh, ngồi lên trên người anh.

Cách đồ ngủ lông xù, Bàng Kinh Phú xoa bóp vòng eo mềm mại của cô. Anh yêu thích không buông tay xoa càng ngày càng mạnh.

“Sao anh lại đưa chó con cho tôi vậy?” Điền Yên thân mật ôm cổ anh.

Bàng Kinh Phú nhìn chằm chằm môi của cô, âm thanh trong trẻo lạnh lùng có chút khàn khàn khó nhận ra: “Không thích à?”

“Tôi nghĩ cách em ôm nó vào lòng ở cửa hàng thú cưng là vì rất muốn con chó này.”

“Nó chẳng qua là chú chó hoang tôi nhặt được ở ven đường, mùa đông nó ở bên ngoài lưu lạc sẽ chết… Ưm.”

Cái tay kia xoa ngực cô, anh tách ngón cái và ngón trỏ ra, từ phía dưới đi lên bộ ngực mượt mà nhào nặn như hổ như sói.

“Em còn rất tốt bụng, không bỏ cho nó chết, vậy không phải đại biểu cho việc thích nó sao.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận