Chương 924

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 924

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lục Dã ngước mắt, lẳng lặng nhìn ông vài giây.
“Cho nên?”
“Cho nên cô ấy cũng có hiềm nghi.”
Đôi mắt Lục Dã tối đen như mực, “Tỉnh trưởng Hạ không đặt sự chú ý lên người khỏe ma͙nh, ngược lại nhìn chằm chằm một người phụ nữ như cô ấy?”
Hai người này bắn lớn bác không tới, ông không có lý do gì hoài nghi Liên Chức.
Hạ Nhân Lai bị anh châm chọc, cũng không lộ vẻ tức giận.
“Con nhìn con xem, cha chỉ hỏi về cô ấy mà phản ứng đã lớn như vậy, con đi soi gương nhìn xem mình bây giờ như vậy, nếu không phải sự việc lần này đột nhiên triệu tập, nhân lực không đủ, vụ án này con nên tránh hiềm nghi đầu tiên ”
Lục Dã làm sao không biết ông nói có đạo lý.
Nhưng có vài người ở chỗ anh chính là tử huyệt, đừng nói chửi bới, ngay cả hoài nghi cũng không được.
Sắc mặt căng thẳng của anh dần dần dịu đi, một lát sau nói.
“Tôi biết.”
….
Chuyện cục cảnh sát làm xong đã hơn chín giờ, Lục Dã vốn chuẩn bị nấu cơm cho Liên Chức, kế hoạch này cũng chỉ có thể ngâm nước nóng.
Anh lái xe đến dưới lầu nhà cô, chuẩn bị dẫn cô đi ăn chút gì đó, nhưng Liên Chức kéo anh lên lầụ
“Yên tâm, em nấu cơm rồi.”
Lục Dã sửng sốt.
“Cơm đặt?”
“Này, anh xem thường ai vậy hả ”
Má cô phồng lên, có chút tức giận, Lục Dã nhìn có chút buồn cười. Tuy rằng không có khả năng là cơm đặt, nhưng Liên Chức không biết nấu ăn anh cũng biết, cho nên cũng không ôm hy vọng quá lớn. Ai ngờ sau khi vào nhà ngửi thấy mùi thơ๓ kia lại không phải như vậy, Liên Chức vui vẻ háo hức bưng từ phòng ßếp tới nạm bò sốt cà chua, móng he0 kho tàu, rau xào và một món canh.
Chỉ ngửi mùi đó Lục Dã đã biết mùi vị không kém chút nào, ánh mắt anh híp lại.
“Em không phải lừa anh chứ?”
“Là ai cầm cái bát đã có thể mơ mơ hồ hồ đánh rơi, lại là ai đi siêu thị còn không phân biệt được rau xanh.”
Anh ý vị thâm trường nói, “Không ngờ lại giấu anh sao?”
Liên Chức xin tha “Ai nha, cái này không trách em, đây đều là giáo sư tình cảm trên mạng dạy, nói con gái sau khi có bạn trai ngàn vạn lần không thể để cho anh ấy biết mình sẽ xuống ßếp, nếu không việc nhà sớm muộn gì cũng biến thành một mình làm.”
Mà Liên Chức đời trước dựa vào bản thân để sinh tồn làm sao có thể không xuống ßếp chứ, xuống ßếp xét đến cùng tiết kiệm chi phí rấtnhiềụ
Cô cười híp mắt kéo Lục Dã ngồi xuống, người đàn ông cũng không thật sự giận cô. Những chuyện như việc nhà anh vui vẻ làm, cũng nguyện ý để cô ở bên cạnh anh cái gì cũng không cần làm.
Liên Chức đã ăn xong, vì thế lập tức ngồi bên cạnh chống cằm nhìn Lục Dã ăn.
Anh ăn cơm vốn không chậm, nhưng cũng không lộ vẻ thô lỗ, cũng sẽ không phát ra âm thanh nhai nuốt, khiến cho cô không hiểu vì sao lại nhớ tới người làm việc thu hoạch, nhìn anh ăn cơm cảm thấy rấtkiên định.
Liên Chức nghĩ, có lẽ có một chuyện cô vẫn nghĩ sai.
Trong tình yêu cô ke0 kiệt trả giá, rấtsợ bị tổn thương, cho nên cũng không thể hiểu được
hành vi mà Lục Dã đơn phương trả giá vì cô ở Dung Thành. Nhưng vì người mình thí¢h làm chút gì đó quả thật rấtvui vẻ, cũng sẽ không so đo ai cho đi nhiều hơn.
Sau khi ăn xong Liên Chức muốn ôm anh âu yếm một cái, bát lập tức để qua một bên có thời gian lại rửa saụ
Không được, đồ ăn thừa để lâu ở chỗ cô sẽ có mùi, lâu ngày sẽ sinh bệnh, Lục Dã kiên trì
rửa bát xong. Sau khi kết thúc công việc tɾong ßếp, anh tựa vào sô pha ôm Liên Chức, nhắm mắt giả ngủ, Liên Chức nhìn anh có chút mệt mỏi.
“Mệt chết rồi sao?”
“Một chút.” Không chỉ một chút, Lục Dã gần như bị xoay liên tục ba mươi sáu tiếng. Tối hôm qua cả đêm chạy về không nghỉ ngơi.
Liên Chức đặt tay lên huyệt Thái Dương, vừa ấn hai cái đã bị Lục Dã nắm vào tɾong tay.
Anh cụp mắt nhìn cô chằm chằm, ngón tay vuốt ve khóe mắt cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận