Chương 925

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 925

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tối hôm qua ngủ không ngon?”
“Cũng có một chút, bởi vì rời khỏi phòng tiệc đã quá muộn.”
Là cả đêm không ngủ, nhắm mắt lại lập tức gặp ác mộng. Vành mắt thâm quầng rấtnặng̝ được
Liên Chức dùng mấy lớp phấn mới che lại.
“Để em ấn giúp anh nhé, anh Lục, tay nghề của em rấttốt.”
Cô nói chêm chọc cười, tay lại đặt lên huyệt Thái Dương của anh, Lục Dã trở tay đè cô lên
sô pha.
“Đừng nhúc nhích, để anh ôm một cái.”
Bọn họ lăn vài vòng trên sô pha, cười khanh khách, lại hỏi.
“Bên anh điều tra thế nào rồi?”
Lục Dã là người phân biệt công tư rấtrõ ràng, đặc biệt là vụ án lớn như vậy.
Chuyện ở cục cảnh sát bình thường anh sẽ không bàn luận khi rời khỏi hệ thống công an địa phương, nhưng lớn khái là do mỏi mệt và vùi tɾong ngực cô thoải mái ăn mòn lý trí, anh lắc đầụ
“Không có đầu mối.”
“Đủ rồi, không thể hỏi nữa.”
Trái tim tɾong lồng ngực Liên Chức đập thình thịch, cô biết nếu hỏi thêm hai câu nữa, với sự nhạy bén
của Lục Dã nhất định sẽ nghi ngờ.
“Làm cảnh sát bận quá, vừa có vụ án thì phải thức thâu đêm suốt sáng, ngay cả thời gian
ăn cơm cũng không có.” Cô nhéo mặt anh, “Lúc trước lúc anh lựa chọn nghề nghiệp, tại sao lại chọn nghề cảnh sát?”
Lục Dã ngẩng đầu từ cổ cô, dùng tư thế nằm phía trên đối diện với cô.
Ánh mắt của anh đen kịt nhưng sáng ngời, lại có vẻ dịu dàng nhàn nhạt tràn ngập tɾong đó.
Liên Chức đoán “Vì nghề nghiệp của cha anh?”
Lục Dã cong môi “Không phải.”
“Vậy là bởi vì cái gì, mau nói đi.” Anh không nói Liên Chức lập tức mặt dày mày dạn, dùng tay
ͼhân tre0 lên người anh, khiến Lục Dã buồn bực cười.
Anh nói “Còn nhớ lúc đó em cự tuyệt anh đã nói gì không?”
Liên Chức sửng sốt.
Cô nói cái gì, giống như có chút trí nhớ mơ hồ, giống như chồng tương lai của cô ít nhất cũng phải là nhân vật nổi tiếng tɾong thương giới, kiểu người tao nhã lịch thiệp bằng cấp cao, tên lưu manh như anh cũng xứng sao. Xong đời, lời này nhắc lại thật mất mặt, khuôn mặt Liên Chức nóng không chịu được, hận không thể thu hồi những lời đó. Cô xấu hổ đồng thời phản ứng lại sững sờ nhìn anh.
“Cho nên anh là bởi vì…”
Lục Dã nhìn cô thật sâu, không nói gì.
Bà ngoại rời đi làm cho anh không có cách nào tiếp tục ngây ngốc, mà khi bị cô gái anh thầm mến đả kích, làm cho anh một lần nữa bắt đầu xem xét phương hướng cuộc sống của mình, Lục Dã dùng môi chạm vào trán cô.
“Chỉ là anh nghĩ sau này nếu có duyên có thể gặp lại, chúng ta có thể đổi thân phận quen biết nhau được hay không?”
Không còn là tên lưu manh sống qua ngày Lục Dã và Liên Chức xa không thể với tới.
Là cảnh sát nhân dân Lục Dã, còn Liên Chức vẫn rực rỡ lóa mắt. Anh không nỡ nhìn cô ngã xuống,
cho nên phải trăm phương ngàn kế bắt kịp cô.
Là lý do như vậy, thì ra là lý do này.
Hốc mắt Liên Chức đột nhiên cảm thấy rấtnóng, nghe anh nói bên tai về sau có thể có chút
thay đổi, năm đầu tiên anh vào cục có một phạm nhân cưỡng gian, thân phận có chút không tầm thường, cha mẹ nạn nhân đi thăm vài năm không có kết quả, khi anh đe0 còng tay cho người
bị tình nghi, đôi cha mẹ kia quỳ xuống cảm kích, h0àn toàn thay đổi suy nghĩ của anh đối với nghề nghiệp cảnh sát này.
Liên Chức nhẹ giọng hỏi “Cho nên anh tìm được cảm giác sứ mệnh từ nghề nghiệp này?”
“Chưa nói tới sứ mệnh.” Lục Dã chôn sâu tɾong cổ cô, nói, “Chỉ là hiểu rõ hơn câu thề kia, cũng không để cho bất cứ kẻ gây án nào nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.”
Lúc anh nói chuyện ngữ khí rấtchậm, nhưng Liên Chức lại nghe ra trách nhiệm khó có được. Bạn trai cô, tự hào về việc phá án và giúp đỡ công lý.
Cô vùi vào tɾong lòng anh, hơi ẩm nhàn nhạt từ hốc mắt chảy xuống.
Thì ra từ thời trung học bọn họ đã bắt đầu mỗi người đi một ngả.
Sau đó cô rơi vào vũng bùn, xuống dốc không phanh. Trong mắt cô không có chính nghĩa, giết chết kẻ thù cũng có thể không chớp mắt. Cô càng lún càng sâu vào tɾong bóng tối, Lục Dã lại càng chạy càng xa từ con đường ánh sáng kia.

Bình luận (0)

Để lại bình luận