Chương 93

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 93

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Kết thúc trận tình ái cuồng hoan, Trình Nặc rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê, đầu óc trống rỗng, không biết chuyện gì đã xảy ra sau đó. Cô chỉ biết khi mình hồi thần lại, ý thức dần quay về thì trời đã sập tối. Căn phòng không bật đèn, tối om, nhưng nhìn qua cửa sổ chưa kéo rèm, cô có thể nhìn thấy ánh sao thưa thớt trên bầu trời đêm.
Đau, rất đau. Trên người không nơi nào là không đau nhức, xương cốt như muốn rời ra từng mảnh. Hạ thân sưng tấy, đau rát nhắc nhở cô về sự điên cuồng vừa rồi. Cô chống tay, khó khăn ngồi dậy từ ghế sofa, chợt thấy một bóng người đang ngồi lặng lẽ cạnh mình trong bóng tối.
“Á!” Cô sợ hãi kêu lên một tiếng, lập tức bị người kia nhanh chóng giữ lại.
“Là tôi, đừng sợ.”
Giọng nói trầm thấp vang lên. Hứa Đồng Chu nhìn cô, cho dù đang ở trong không gian tối tăm nhưng dường như anh vẫn có thể nhìn thấy rõ từng đường nét trên khuôn mặt của cô. Tựa như 5 năm trước, vào một đêm mưa gió, anh vội vàng chạy đường núi về nhà, trong căn phòng nhỏ không ánh đèn, anh vẫn có thể nhìn rõ gương mặt người con gái mình yêu thương.
Trình Nặc nghe thấy giọng anh, trong nháy mắt ký ức về chuyện vừa xảy ra ùa về như thác lũ. Chàng trai này đã cưỡng bức cô, đã làm nhục cô! Lửa giận trong phút chốc bùng lên dữ dội, nhưng trong hoàn cảnh xa lạ và người đàn ông không còn “quen thuộc” hiền lành như xưa khiến cô cảm thấy sợ hãi.
Tay cô run rẩy mò mẫm trên sofa tìm quần áo đã bị anh ném đi lúc nãy.
“Tôi muốn về nhà.” Cô lạnh lùng nói, giọng khản đặc.
Cô muốn về nhà, ngay lập tức. Cô hối hận tột cùng vì hôm nay cô đã đi tìm anh… 5 năm trời cô đè nén cảm giác tội lỗi và nhớ mong chàng trai ấy, tự trách bản thân mình bội bạc. Nhưng giờ phút này, cô mới nhận ra mình là “người bị hại”.
Bóng tối cản trở tốc độ mặc quần áo của cô. Cô cắn răng chịu đựng cơn đau nhức nhối khắp người, mặc kệ chiếc quần lót dính đầy chất lỏng nhầy nhụa nhớp nháp mà vội vàng mặc quần áo vào. Toàn bộ quá trình đó, chàng trai chỉ ngồi yên lặng nhìn cô mà không nói một lời, cũng không có ý định ngăn cản hay giúp đỡ.
“Hứa Đồng Chu, quan hệ của chúng ta chấm dứt tại đây.” Cô vừa cài nút áo vừa nói, giọng run run nhưng cố tỏ ra kiên quyết.
“Bây giờ cậu cũng đã đến thành phố lớn, chúc cậu có một cuộc sống thuận lợi mỹ mãn. Nhưng từ nay về sau, tôi không muốn gặp lại cậu nữa.”
Cô cố chấp không muốn đối mặt với chuyện vừa phát sinh, càng không muốn giữ lời hứa với chàng thiếu niên năm nào… Cô hèn nhát phủ nhận tất cả, muốn chạy trốn khỏi sự thật trần trụi này.
“Vậy rốt cuộc chị đến gặp tôi làm gì?”
Cuối cùng người đàn ông cũng mở miệng, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt. Anh hỏi cô gái đang muốn rời đi, giọng điệu bình thản đến lạ lùng.
Gặp cậu ấy để làm gì?
Trình Nặc sững người. Cô không biết… Cô cũng không trả lời được.
Cô chưa bao giờ quên anh, nhưng trong thâm tâm cô biết rõ hai người không có khả năng bên nhau. Khi đó cô chỉ là một sinh viên mới ra trường, bị tổn thương tình cảm lại rời xa quê hương, sự xuất hiện của anh vừa lúc là thần dược chữa thương cho tâm hồn cô. Cô uống vào đã thật sự chữa khỏi tâm bệnh của mình, nhưng cô chưa từng nghĩ đến sẽ làm gì với liều thuốc còn dư lại.
Liều thuốc đó rất có công hiệu, uống 5 năm rồi mà cô vẫn còn nhớ hương vị của nó. Nhưng cuối cùng, cô cũng không thể hy sinh cả cuộc đời, cả tương lai của mình chỉ để ở bên một người không cùng đẳng cấp.
Nhưng nếu cô thật sự tỉnh táo như vậy, thì sao lại còn muốn đi tìm anh? Chạy đôn chạy đáo hỏi thăm tin tức, rồi tự mình chui đầu vào lưới, cuối cùng lại chạm đỉnh khoái cảm trong vòng tay anh, rên rỉ dưới thân anh?
Cô không biết! Cô cũng không muốn nghĩ tới điều đó! Cô tự lừa dối bản thân rằng lý do gặp mặt chỉ để “xem thử anh sống thế nào thôi”.
Trình Nặc đứng tại chỗ, nhìn chàng trai đang ẩn mình trong góc tối. “Tôi chỉ muốn biết cậu đến Tô Châu thế nào, mấy năm nay sống ra sao, còn lại không liên quan đến tôi…”
Cô đè nén cảm giác tội lỗi và khát vọng sâu kín trong lòng, lạnh lùng trả lời anh, cố gắng vạch rõ ranh giới.
Hứa Đồng Chu cúi đầu cười khẽ, tiếng cười vang lên trong bóng tối nghe thật chua xót. “Thì ra là đến ‘quan tâm’ tôi.”
Trình Nặc không biết làm sao để tiếp lời. Cô cúi đầu nhìn tay mình rồi ngẩng đầu kiên định nói: “Tôi đi đây. Chuyện hôm nay… chúng ta sẽ xem như chưa từng xảy ra. Sau này cũng không cần gặp lại. Cậu sống tốt cuộc sống của mình, nếu đã rời quê hương thì hãy kiếm cho mình ít…”
“A!”
Cô còn chưa kịp nói hết câu thì một bóng đen vụt tới. Trời đất quay cuồng, đến khi cô mở mắt ra lần nữa thì đã bị chàng trai áp chặt lên sofa một lần nữa.
“Chị cho rằng 5 năm qua tôi sống tốt lắm sao?”
Chàng trai ghé sát mặt vào cô, nhìn thẳng vào mắt cô. Đôi mắt ấy vẫn sáng ngời, rực lửa ngay cả trong đêm tối, như muốn thiêu đốt tâm can cô.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận