Chương 93

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 93

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nguyên Tuấn Sách lẩm bẩm mãi câu đó trong miệng, niệm niệm không ngừng cứ như trúng ma chú. Anh muốn dùng lý do này để thuyết phục Hồ Anh Tài, cũng như thuyết phục chính anh.

Lông tơ màu trắng cọ tới cọ lui trên mặt cô, lông tơ mềm mại làm cô ngứa ngáy, lỗ tai lông xù xù nhẹ nhàng quẹt qua khóe mắt cô.

Hạnh Mính mở mắt ra, đập vào mắt là một đôi con ngươi màu lam, bốn mắt nhìn nhau, mèo con phát ra một tiếng kêu mềm nhẹ.

“Meooo……”

Giọng Hạnh Mính khàn khàn, cánh tay chống xuống dưới, định ngồi dậy, nhưng nửa người trên còn chưa dời giường được bao xa, cô đã lại ngã xuống.

Một bàn tay kịp thời xuất hiện, đỡ lấy đỉnh đầu cô, vẻ mặt Hạnh Mính mờ mịt, không biết làm sao nhìn Nguyên Tuấn Sách đứng ở mép giường.

Lúc này, anh đã đổi một bộ quần áo ngủ đơn giản, đứng dựa nghiêng bên mép giường, gương mặt tuấn tú ôn nhu, dáng vẻ lười biếng lại có chút quyến rũ. Gương mặt này của anh cực kỳ mê người, ý cười nhàn nhạt hiện lên ở đáy mắt. Ánh mắt anh nhìn cô khiến cô cứ có cảm giác như anh đang nhìn một món ăn ngon miệng nào đó.

Từ từ, món ăn?

“Gương mặt của Hạnh Mính thoạt nhìn thật ngon miệng.” Nguyên Tuấn Sách động thủ nhéo nhéo khuôn mặt mềm mại của cô. Đã thịt mềm mại bị đầu ngón tay đè xuống, niết đến biến hình. Hạnh Mính nhắm mắt, đau đớn kích thích trí não khiến cô bắt buộc phải tỉnh táo lại.

“Sao mình lại ở chỗ này?”

“Cậu đã ngủ ba ngày rồi.”

“Ba ngày!” Cô kinh ngạc hô to, đảo mắt nhìn bóng đêm ngoài cửa sổ. Cô có rất nhiều điều muốn hỏi, nhưng lời đến bên miệng lại không biết hỏi từ đâu.

“Meooo.”

Mèo trắng chui vào ổ chăn, dúi đầu vào cánh tay cô, ghé nên ngực cô, lười nhác nhắm mắt, chòm râu dài trên mặt gục xuống, quẹt qua ngực cô. Gương mặt bị ép thành mặt trái xoan nhỏ, nhìn cực kỳ đáng yêu.

“Tôi đã xin nghỉ giúp Hạnh Mính rồi.” Nguyên Tuấn Sách xoa xoa đầu cô, lòng bàn tay anh to rộng, hành động cưng chiều như vậy khiến Hạnh Mính đột nhiên có cảm giác an toàn.

“Nhưng mà mình còn chưa báo với mẹ, mẹ sẽ tìm mình.”

Nguyên Tuấn Sách lại ấn người cô xuống, cười nói: “Đã thông báo rồi, dùng di động của cậu.”

Hạnh Mính ngây ngốc chớp mắt hai cái: “Cậu nói cái gì?”

“Cậu đến nhà bạn học Lộ chơi.”

Nguyên Tuấn Sách bây giờ thật kỳ quái.

Bắt đầu từ khi cô tỉnh lại, cô đã cảm thấy nụ cười của anh cực kỳ ngọt ngào, không giống bình thường, mà càng giống như hai người bọn họ là cặp vợ chồng mới cưới. Hơn nữa, sao anh lại đột nhiên hiểu nhiều chuyện thường thức như vậy? Phải biết, nếu là tình huống bình thường, anh tuyệt đối không thể nghĩ ra cái lý do đến nhà Lộ Điệp chơi này.

“Mình đói bụng.”

“Tôi đi làm.” Nguyên Tuấn Sách đứng dậy.

Đúng là giống đôi vợ chồng mới cưới.

Thấy anh đã đi khỏi phòng ngủ, Hạnh Mính muốn ngồi dậy, lại phát hiện mình không làm được? Cả cơ thể cô chẳng có tí sức lực nào, thậm chí chỉ cần hơi dùng sức, cánh tay sẽ run rẩy không ngừng. Sức lực toàn thân giống như bị rút cạn, cả người mềm như tờ giấy phiến.

Mà theo trí nhớ của cô, rõ ràng là cô đang ở trên Tu Duyên, vì sao mở mắt một cái lại xuất hiện trong nhà Nguyên Tuấn Sách? Chẳng lẽ Nguyên Tuấn Sách lên núi mang cô đi?

Hạnh Mính nhìn bé mèo trắng nằm bên người, hình như nó ngủ rồi. Tất cả mọi chuyện đều có vẻ cổ quái, rốt cuộc con mèo trắng này có quan hệ gì với Nguyên Tuấn Sách?

Nguyên Tuấn Sách hầm cháo, khi bưng lên lầu, Hạnh Mính lại ngủ mất tiêu.

Đây đã là lần thứ ba cô tỉnh lại trong ba ngày này, hai lần trước cô chỉ mở mắt ra, còn chưa kịp nói gì đã lại ngủ thiếp đi.

Xem ra, yêu hồn tiến vào cơ thể nhân loại sẽ có tác dụng phụ. Nhưng Nguyên Tuấn Sách có thể cảm nhận được rõ ràng, cô đang chậm rãi hồi phục như bình thường.

Nếu yêu hồn cứ mãi trú ngụ trong cơ thể cô, Nguyên Tuấn Sách lo lắng không biết liệu nó còn có thể chui ra hay không? Nếu cứ bá chiếm thân thể của Hạnh Mính, yêu hồn cũng sẽ cắn nuốt hết ý thức của cô.

Nói cách khác, nếu anh muốn lấy yêu hồn ra, nhất định phải tự tay giết Hạnh Mính.

Nguyên Tuấn Sách buông bát cháo, nghiêng người ngồi bên mép giường, ánh mắt cô đơn nhìn chằm chằm thiếu nữ an tĩnh ngủ say, một người một mèo nương tựa bên nhau.

Anh khổ sở cúi đầu xuống, giống như chó nhỏ bị mưa to xối chỗ ướt đẫm, nghịch nghịch một đoạn ngón tay trắng nõn lộ ra khỏi chăn.

Nguyên Tuấn Sách nghĩ:

Không thể như vậy, cái nào anh cũng không muốn chọn. Vì sao nhân loại có thể có lòng tham, mà một con yêu như anh lại không thể!

Hãy mau chóng xuất hiện đi, nếu có yêu hồn, anh có thể kéo theo Hạnh Mính, cùng nhau thành tiên, như vậy, cho dù cô là người bình thường cũng có thể trường sinh bất lão, vĩnh viễn làm bạn với anh.

Hạnh Mính ở lại nhà Nguyên Tuấn Sách một tuần. Cô giống như người vừa bị bệnh nặng mới khỏi, đi đâu cũng phải được dìu. Thời gian đầu, đến ngay cả cơm cũng không thể tự ăn, sau đó chân vừa chạm đất liền biến thành người què, đứng cũng không vững, chỉ có thể gục vào lòng Nguyên Tuấn Sách.

Anh cười rất ngọt ngào, tiếng cười trầm thấp khiến lồng ngực rung động, cô còn nghe được tiếng tim đập đinh tai nhức óc của anh: “Hạnh Mính, đây là nhào vào trong ngực sao?”

“Cậu học mấy câu này ở chỗ nào thế?”

“Đọc trong sách.”

Hai tay Hạnh Mính chẳng chút sức lực rũ bên người, cô ngồi bên mép giường, đầu vùi vào lồng ngực lạnh băng của anh, bĩu môi.

“Đỡ mình dậy trước đã.”

“Tôi muốn làm tình với Hạnh Mính.”

Ánh mắt Hạnh Mính liếc xuống, cô không cảm thấy chỗ kia cứng lên.

Mấy ngày qua, Hạnh Mính vẫn luôn lo lắng đề phòng, cô cứ có ảo giác như một giây sau Nguyên Tuấn Sách nhất định sẽ động thủ ở đâu đó, ép cô làm tình. Dù sao, trai đơn gái chiếc ở chung một phòng, một con yêu dục vọng mãnh liệt, lại hay xúc động như anh sao có thể ngoan ngoãn sống chung một cách trong sáng với cô.

“Có thể không làm không?”

“Không được, hiện tại liền làm.”

Không biết sao tự nhiên anh lại cương quyết như vậy, trực tiếp ấn cô gục trên giường, Hạnh – không hề có sức lực – Mính ngơ ngác bị ấn cho nằm thẳng xuống, cả người phát ngốc, sợ tới mức hai mắt trừng thẳng tắp.

Cô đang mặc quần áo ngủ của Nguyên Tuấn Sách, quần ngủ rộng thùng thình, cực kỳ dễ cởi ra, chân vừa bị ảnh nhấc cao lên trên, một bàn tay đã nhẹ nhàng kéo cái quần xuống.

“Từ từ, đợi một chút được không! Mình còn chưa chuẩn bị sẵn sàng!”

“Hạnh Mính không cần động.”

Cho dù cô muốn động cũng không động được, có được không! “Nào có ai làm như cậu. Dựa vào cái gì cậu nói muốn làm liền làm, mình còn chưa đồng ý đâu. Nguyên Tuấn Sách! Mình không đồng ý!”

Nghe thấy lời từ chối của Hạnh Mính, động tác của Nguyên Tuấn Sách quả nhiên chững lại, hơi chần chờ.

Nhưng anh cũng chỉ chần chờ một giây, ngay giây sau đã bẻ hai chân cô ra, dùng tư thế học được trong AV, vận dụng cực kỳ lưu loát. Nhấc đôi chân thon lên cao, gót chân đặt trên vai anh, ôm eo cô kéo xuống.

“Cậu! Cái đồ điên này!”

Ánh mắt Nguyên Tuấn Sách nóng bỏng nhìn chằm chằm môi âm hộ đang khép chặt của cô. Hai ngón tay vươn tới, tách hai cánh cửa sang hai bên, môi âm hộ phì niêu lõm xuống hình dấu tay, bên trong hoa môi ướt ướt mềm mềm, thịt non phấn hồng, thoạt nhìn cứ như một quả đào chín mọng, thịt quả vừa tươi mới vừa ngọt ngào ngon miệng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận