Chương 93

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 93

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô không khỏi cảm thấy tủi thân.

Thời Thác cảm nhận được cô sợ hãi đưa tay đem người ôm trong lòng, nói với Thời Hữu, “Có cần thiết phải doạ người vậy không?”

Thời Hữu không rảnh cởi giày, chân dài bước nhanh vào phòng khách xách cổ áo anh lên đem hai người tách ra, không đợi Thời Thác đứng vững, tát thật mạnh vào má anh làm cả người anh đều ngã vào sô pha.

“Học cái gì không học, học hút thuốc, học chơi game, hiện tại còn đem con gái người ta mang về nhà. Mỗi ngày mày không trở về nhà chính là làm cái này hả?”

Đào Đào hoàn toàn mù mờ.

Cô từ nhỏ đến lớn cũng chưa gặp qua tình huống này.

Cô đứng yên tại chỗ, sợ quá không dám lên tiếng.

Lúc này mùi máu tanh nồng lan khắp khoang miệng chảy ra, Thời Thác giơ tay lau khóe môi, ngước mắt nhìn Thời Hữu trầm giọng nói: “Ông tới đây chính là muốn nói cái này?”

Thời Hữu nhìn anh giận sôi máu, lồng ngực run lên vì tức giận, giơ tay chỉ anh: “Thời Thác! Mày đừng dùng loại ánh mắt vô tội này nhìn tao, nếu không phải mày, em gái mày có thể chết sao! Do mày hại chết Tiểu Niệm, hiện tại lại muốn đi phá hoại con gái nhà người ta, mày làm tao rất thất vọng…”

Người đàn ông còn chưa nói xong những từ ngữ dơ bẩn thì cô đã hoàn hồn, nhịn không được nâng cánh tay lên hất tay ông ra.

“Chú, chú là người lớn rồi nên có thể nói chuyện có đạo lý hơn được không?”

Thời Hữu sửng sốt. Ông nghiêng đầu đánh giá cô gái trước mắt.

Cô gái nhỏ có khuôn mặt thanh tú, mái tóc được chải gọn gàng, trên gương mặt thanh tú không một tia cảm xúc, thậm chí còn mang theo chút u ám.

Những cô gái nhỏ trong gia đình bình thường khác sẽ không có biểu hiện như vậy.

Đào Đào nhìn ông, gằn từng chữ một “Sao lại do A Thác nên em gái mới chết? Thời Niệm xảy ra chuyện chả lẽ ngài* không có một chút trách nhiệm gì sao?”

*Để nguyên văn

Thời Thác ngẩng đầu nhìn cô, cổ họng có cảm giác như bị nghẹn lại không nói nên lời.

Cô gái mang vẻ mặt kiên định, không kiêu ngạo cũng không khiêm tốn, làm anh nhớ tới lần ở bãi đậu xe cô nhấc chiếc xe đạp lên muốn nện xuống Hùng Nhất.

“Thời Thác cũng là con trai ngài, cũng là đứa con do dì sinh ra, Thời Niệm là kỷ niệm mà dì để lại cho ngài vậy còn A Thác thì sao? Là một người cha dựa vào đâu mà ngài bắt anh ấy phải gánh vác trách nhiệm của ngài chứ? Dựa vào cái gì mà anh ấy phải vừa làm anh trai vừa làm ba mẹ, còn phải thay ngài chăm sóc Thời Niệm?”

Câu hỏi dồn dập tới làm Thời Hữu trở tay không kịp, không kịp phản ứng gì .

“Khi đó A Thác mới 15 tuổi, anh ấy còn chưa thể chăm sóc bản thân mình nói chi chăm sóc bé gái mới 5 tuổi? Chuyện Thời Niệm bị tai nạn xe cộ là bởi vì ngài quá chiều em ấy, em ấy nháo lên muốn ăn kem. Anh trai không mua em ấy lại khóc lại nháo, bóng bay ra ngoài đường lớn em ấy không nhìn đường mà vượt đèn đỏ. Do ngài không dạy em ấy phải hiểu lễ phép, phải suy nghĩ cho anh trai một chút, không được chạy loạn ngoài đường lớn. Ngài chỉ nghĩ cho Thời Niệm mà quên đi A Thác, ngài căn bản là không thèm để ý anh ấy vậy dựa vào cái gì chỉ trích anh ấy, Thời Niệm xảy ra chuyện người gây ra đoa chính là ngài chứ không phải A Thác, là ngài làm mọi thứ thành như vậy. Nếu không phải ngài nặng bên này nhẹ bên kia, không phải ngài bất công thì mọi chuyện sẽ không như thế này.”

Nói liên tiếp hết câu này đến câu khác, mặt Đào Đào đỏ ửng lên.

Trong phòng khách hai người đàn ông đều trợn tròn mắt nhìn cô.

Thời Hữu hoàn toàn khiếp sợ, ông chưa bao giờ nghĩ rằng một cô bé lại dám nói chuyện với ông bằng giọng điệu này, còn dám dạy dỗ ông.

Mà Thời Thác, dường như đoán trước rồi. Anh nhìn cô, đột nhiên cười.

Cảm giác được người khác che chở cũng khá tốt.

Sau khi Đào Đào nói xong những lời này căn bản cô không dùng đầu óc, nói xong đột nhiên có chút hối hận.

Một câu “chú” cũng chưa gọi. Quá không lễ phép rồi.

Cắn cắn môi dưới, vừa định xin lỗi liền thấy Thời Hữu cầm bình hoa trên bàn trà giơ lên.

Giây tiếp theo, cô như không chút suy nghĩ trực tiếp bổ nhào vào người Thời Thác.

“Ngài giảng đạo lý được rồi! Sao lại đánh người chứ!”

Cô gái nhỏ nhắm mắt ôm chặt chàng trai trên sô pha, dùng hết sức mình che chở anh.

Vào lúc đó, Thời Thác cảm giác trái tim mình như bị đập mạnh, ai đó cầm đao bổ mạnh vào.

Còn cần chứng minh cái gì nữa.

Không cần.

Hành động theo bản năng này của cô đã giải thích hết rồi.

Nếu có người ở trong thời khắc anh bị thương có thể đứng ra che chở ở trước mặt, anh còn hỏi tại sao gì nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận