Chương 93

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 93

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sắc mặt Ôn Trạm tối tăm, hắn lặng im nhìn hai chữ “thanh lâu”, một lúc sau mới nhíu mày chất vấn con dâu “Hắn lại đến tìm nàng?”
Hắn phát hiện trên gò má của nàng có vệt đỏ chưa phai thì lòng dâng trào phẫn nộ, lạnh giọng truy hỏi “Dấu răng trên má nàng là do đâu? Nàng để hắn hôn má ư?”
Thấy sắc mặt cha chồng lạnh lùng, cô nương câm co rúm thân thể the0 bản năng.
Nàng mang một bụng hiềm nghi đi tra khảo cha chồng, cuối cùng lại biến thành cha chồng tra khảo nàng.
Oanh Nhi nhớ tới việc Diệp Phỉ đã hôn mút má nàng mà ánh mắt hiện lên sự hoảng loạn, liều mạng lắc đầu phủ nhận.
Sao nàng có thể tuỳ tiện để nam nhân hôn mặt mình được, đương nhiên là bị ép buộc rồi
“Ngoài hôn ra, hắn còn làm gì nàng không?” Trong lòng Ôn Trạm đoán ¢hắc tám chín phần là do cô nương câm quật ℭường làm đối phươռg nổi giận, cắn cho bõ ghét, nhưng chung quy lòng hắn vẫn rầu rĩ không thoải mái.
Hắn giơ tay định vuốt ve tiểu bảo bối, khi gần vuốt mặt nàng thì hắn buông thõng bàn tay.
“Nàng mang the0 dấu răng này đi rêu rao khắp nơi suốt một ngày trời? Mẹ chồng nàng còn đang nghĩ cách hãm hại nàng đó, nếu bà ta hỏi ai cắn thì nàng định trả lời sao đây? Không lẽ nói là do Cẩm Y Vệ lén ghé thăm nàng lúc nửa đêm?”
Cô nương câm nghe giọng điệu lạnh lùng của cha chồng thì rét run.
Lần trước hắn cũng tỏ vẻ ghen tuông nhưng sự ghen tuông hôm nay không phải kiểu náo loạn, làm nũng mà là kiểu xụ mặt không thèm nói cười. Nỗi bực bội và ý chỉ trích ngập tɾong âm giọng.
Nàng định mở miệng biện bạch đôi câu nhưng khi nghĩ đến việc hắn chưa phân rõ thị phi mà hung dữ như thì nàng nản lòng.
Nàng cúi đầu, bĩu môi hờn dỗi, chẳng thèm nói chuyện với hắn nữa.
“Ta biết nàng là người thành thật, nhưng nàng cũng chỉ là một nữ tử yếu đuối mà thôi. Phải nhớ, nên xem xét thời thế, đừng dây vào những nam tử to khỏe ℭường tráng. Không phải tên nào cũng hiền lành thân thiện như ta đâụ”
Ôn Trạm đang phiền não chuyện công vụ, nếu lỡ một ngày hắn bị Cung Túc Vũ gây khó dễ thì chưa kể nghiệp lớn khó thành, hắn cũng không có cách nào bảo vệ cô nương đáng thươռg trước mặt.
Giờ phút này hắn không náo loạn không phải vì hắn không ghen tuông, mà Ôn Trạm muốn tìm cho con dâu bơ vơ không nơi nương tựa một đường thoát thân.
Lỡ một ngày nào đó Ôn Trạm không còn trên đời, thì dù cô nương câm có ở lại Ôn gia hay không cũng sẽ khó thoát khỏi bàn tay của Từ Uyển.
Nếu nàng quen biết Cẩm Y Vệ, biết đâu lúc nàng gặp biến cố sẽ nhận được sự trợ giúp.
Hắn xé tờ giấy Kế Oanh Nhi vừa viết, thản nhiên đáp lời “Nàng muốn biết ta có đi thanh lâu không, đáp án là có. Nhưng ta đi thanh lâu không phải để truy hoan mà ta đến đó thăm bằng hữụ Nếu Cẩm Y Vệ cho nàng biết tin thì hắn cũng biết người ta tìm là ai.”
“Ở kỹ viện Say Phươռg Mộng Điệp có một nữ nhân tên Quế Chân, nàng ấy với ta là chỗ quen biết cũ, có giao tình với ta từ thuở chưa lưu lạc phong trần.”
Ra là thế, Kế Oanh Nhi tin tưởng tất cả những lời giải thí¢h của cha chồng, ngược lại nàng còn xấu hổ vì đã chất vấn cha chồng, sợ bóng sợ gió.
Khi biết nàng bị Diệp Phỉ khinh bạc thì Ôn Trạm đã không giận chó đánh mèo mà còn nói hắn tin tưởng nhân phẩm của nàng.
Thái độ của hắn khiến nàng sinh lòng hổ thẹn, cúi đầu ủ rũ.
“Hắn còn nói gì nữa không? Có phải hắn thổ lộ tình ý với nàng rồi cầu hôn nàng linh tinh các kiểu? Nói cho nàng hay, họ Diệp kia có gia thế không tầm thường, còn nàng chỉ là quả phụ phải túc trực bên linh cữu trượng phu ba năm. Dù hắn có muốn nạp nàng làm thiếp cũng gian khó muôn phần. Oanh Nhi, làm việc gì cũng cần phải cẩn thận chừa lại đường lui cho mình, đừng quá tin người.”
Kế Oanh Nhi sửng sốt, lời này của cha chồng là sao?
Dù Diệp Phỉ nói gì, muốn cưới nàng hay không thì lòng nàng cũng chỉ yêu mỗi cha chồng mà thôi, tin hay không tin Diệp Phỉ thì có nghĩa lý gì?
Mối quan hệ cha chồng con dâu của hai người đã lộn xộn như thế thì sao nàng có thể đi tìm nam nhân khác được?
Thấy thần sắc cha chồng bình tĩnh, không hề có sự vui vẻ hài hước ngày thường mà lòng cô nương câm nhói đaụ Sao hắn không ghen?
Vì sao hắn không làm loạn như trước kia?
Vì sao hắn lại hỏi là Diệp Phỉ có cầu hôn nàng hay không?
Hắn… hắn không cần nàng nữa ư?
Trái tim cô nương câm đau nhói đến, cơn giận như muốn xuyên lớp da thoát ra ngoài.
Nàng lại viết lên giấy hai chữ “Ôn Đình”.
Diệp Phỉ không cầu hôn ta, hắn chỉ nói chính chàng đã ra tay giết hại con trai mình.
Ôn Trạm nhìn lướt qua, hắn xé tờ giấy thứ hai rồi chắp tay sau lưng thở dài.
“Không sai, ta đã giết hắn.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận