Chương 93

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 93

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đi theo anh”
“Anh muốn làm gì chứ? Buông em ra”
Thiếu Minh một tay xách vali, một tay kéo cô ra xe. Phỉ Nhược còn đang hoang mang, không kịp phản ửng hành động của anh.
Trong thoáng chốc, cô đã ngồi ngay ngắn trên xe, giờ muốn xuống cũng không được.
Thiếu Minh không nói gì, cô cũng chọn cách im lặng. Không khí trầm lặng, mặc cho chiếc xe dần lăn bánh trên đường lớn.
“Anh… đưa em tới đây là gì chứ?”
Phỉ Nhược nhìn ngôi nhà quen thuộc trước mắt, mày liễu khẽ nhăn.
“Tạm thời ở đây đi”
“Để làm gì? Anh còn muốn mọi chuyện rắc rối đến thế nào nữa?”
Cô khó khăn chất vấn anh.
Cuối cùng anh muốn thế nào đây?
Người này không thể buông người kia không thể bỏ.
Phải nói anh quá rộng lượng để chứa chấp tất cả, hay tham lam ích kỷ không muốn mất đi ai đây.
“Em không nghĩ cho bản thân cũng phải nghĩ cho con chứ. Vài tháng nữa là sinh, mọi thứ chưa sắp xếp ổn thỏa em có đảm bảo đứa bé sinh ra trong môi trường tốt không”
“Chưa kể, chuyện ly hôn giữa em và Thiếu Quân chưa giải quyết ổn thỏa. Chi bằng đợi Quân về, phân rõ quan hệ.
Anh ngừng một chút, suy nghĩ gì đó, lại cất lời.
“Đến khi sinh Quân vẫn chưa về, em đi hay ở, anh sẽ không can thiệp nữa. Nếu em ngại mặt Tố Nhan, vậy tạm thời, ở đây đi”
Thiếu Minh nói hết những lời cần nói, không đợi cô nói gì thêm, tự mình bước xuống xe, xách vali của cô vào nhà. Dáng đi dứt khoát, như tin chắc rằng cô sẽ theo anh đi vào.
Nhìn dáng anh khuất dần sau cánh cửa, bàn tay nãy giờ nắm chặt gấu váy mới tạm buông lỏng. Phỉ Nhược thoáng trầm ngâm. Nhìn như suy tư, nhưng thật chất trong đầu cô là một mảng trống rỗng. Dường như, Thiếu Minh luôn luôn có một loại bùa chú, khiến cô phải đi theo những gì anh đã sắp xếp.
Tiếng mở cửa xe khẽ vang, Phỉ Nhược đỡ một thân nặng nhọc của mình ra khỏi xe, chậm rãi tiến vào nhà.
Đây coi như một sự thỏa hiệp.
Tiếng khởi động xe vang lên, xe dần lăn bánh khỏi cổng lớn. Phỉ Nhược đưa mắt nhìn lúc lâu mới thu hồi, bàn tay mân mê chiếc bụng nhô cao. Nơi này còn lưu lại hơi ấm của bàn tay anh.
Vừa rồi Thiếu Minh còn rất dè chừng, bàn tay hết nâng lên lại hạ xuống, đến khi không kiềm chế được mới dứt khoát áp tay vào. Thấy cô không có ý phản kháng mới run run nhẹ nhàng vuốt ve. Đến lúc rời đi còn rất luyến tiếc, cứ như sẽ không được chạm vào lần nữa.
Cô không dám chắc tình cảm anh đối với cô là gì, nhưng đứa bé này anh chắc chắn rất yêu thương nó.
Bất quá, với tình trạng hiện giờ của Tố Nhan, anh cũng sẽ không vì đứa bé này mà rời bỏ cô ấy.
Phỉ Nhược quay vào trong, điện thoại trên bàn khẽ rung lên. Là âm báo tin nhắn.
“Anh về nước vài ngày, nếu rảnh đến bệnh viện gặp nhau một chút. Trạch”
Khóe mắt chợt cay cay, cô chỉ muốn hét lên “thật tốt, thật tốt quá”
Tựa như trong lúc bơ vơ lạc lõng nhất, chợt có một người xuất hiện để dựa vào. Trái tim sẽ được xoa dịu đến nhường nào.
Cô không trả lời tin nhắn mà ngay lập tức đi lên phòng.
Cô không muốn đợi nữa, ngôi nhà này quá cô đơn. Cho dù không thể cùng anh nói hết mọi thứ, chí ít còn có người bên cạnh.
——
“Không có biện pháp nào sao?”
Bác sĩ nhìn chàng trai âm trầm bên cửa sổ, thoáng thở dài, trên mặt không giấu nổi vẻ bất lực.
“Tạm thời cậu nên ổn định sức khỏe và điều trị đôi chân, còn…”
“Trả lời tôi”
Thiếu Quân nhìn khuôn viên bên ngoài, mặt không cảm xúc. Dường như cuộc sống này đối với cậu không còn ý nghĩa gì nữa.
“Hazz, e là… bất khả thi”
Rầm.
Lời vị bác sĩ vừa dứt, tiếng đổ bể liền vang lên. Chiếc bàn bên cậu lăn lóc trên sàn, bình ly đều vỡ nát.
“Giám đốc..”
“Ông ra ngoài đi”
Thiếu Quân thu hồi phẫn nộ trên mặt, đợi bác sĩ rời đi mới quay sang người kia.
“Làm thủ tục xuất viện cho tôi”
——-
“Ngon không?”
Đàm Trạch nhìn nét hào hứng trên mặt Phỉ Nhược, khẽ thở phào. Phải biết lúc vừa gặp, nhìn đôi mắt hoen đỏ của cô anh đã không khỏi lo lắng.
Phỉ Nhược lại qua loa “không sao, con hành em thôi”, khi ấy anh không biết cảm giác trong lòng là gì. Nhìn cái bụng tròn trịa của cô, một sự chua xót khẽ dâng trong tim.
Chỉ mong, cô là thật sự hạnh phúc.
“Vẫn ham ăn như vậy, không sợ con em bắt chước sao?”
“Hứm”
Đàm Trạch vừa nói vừa lau vết kem trên môi cô. Tưởng chừng như mọi thứ quay về như ngày xưa. Chỉ tiếc, mọi thứ đã thay đổi. Cô sắp thành một người mẹ, không còn là cô nhóc ngày nào nữa.
Có một điều anh vẫn thắc mắc, đứa bé này, là của ai.
Rõ ràng cô và tên Thiếu Minh kia có tư tình, nếu đứa con thật sự là của hắn, cô làm sao giải quyết.
“Nhược Nhược”
“Sao vậy?”
Phỉ Nhược lấy khăn giấy lau sạch miệng, lúc này mới ngẩng đầu lên nhìn anh.
Sao, lại nhìn cô bằng ánh mắt này chứ?
“Nếu một ngày cảm thấy bế tắc, nhất định, phải tìm anh. Nghe chưa?”
Hết chap 93.

Bình luận (0)

Để lại bình luận