Chương 93

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 93

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Buổi sáng hôm nay Chi Đạo không mang sữa bò cho Minh Bạch như mọi hôm nữa. Cô mỉm cười giải thích: “Minh Bạch, thật xin lỗi, sáng nay em quên mất.” Sáng sớm, trên xe buýt hầu như chẳng có mấy hành khách, lúc trước Chi Đạo sẽ ngồi cùng Minh Bạch ở hàng cuối cùng, mượn sự che chắn của các hàng ghế bên trên, hai người nắm tay nhau thân mật. Hôm nay, suốt cả quãng đường đi, Chi Đạo chỉ tập trung đọc sách, một cái liếc mắt cũng không cho anh. Lúc xuống xe, Minh Bạch đi ngay phía sau cô, nương theo đám người trộm cầm tay cô, đầu ngón tay vừa mới chạm vào tay cô, Chi Đạo đã như bị điện giật, tránh ra thật xa, cô ngừng một lúc mới nói: “Minh Bạch, sau này chúng ta nên cách xa nhau một chút đi, em sợ bị người khác nhìn thấy sẽ gây ảnh hưởng không tốt.”
Minh Bạch ngẩn người, đứng tại chỗ nhìn Chi Đạo tiếp tục đi về phía trước, bóng người nhỏ bé của Chi Đạo lại bị dòng người bao phủ, còn cô không hề quay đầu lấy một cái. Minh Bạch lại định ma sát vết sẹo trên ngón giữa, nhưng cúi đầu mới thấy làn da chỗ đó trơn láng, làm gì còn dấu vết gì. Chỉ vì Chi Đạo nói anh đừng tiếp tục để mình bị thương, cho nên Minh Bạch cũng dừng hành động tra tấn chính mình. Bây giờ,… thật sự không quen.
Minh Bạch vẫn luôn quan sát cô. Cả ngày hôm nay, ngoại trừ những khi cực kỳ cần thiết, khoảng thời gian còn lại Chi Đạo chỉ ngồi yên tại chỗ, không nói chuyện với bất kỳ ai, vẫn luôn vùi đầu làm bài.
Minh Bạch nghĩ: Có lẽ là do áp lực học tập quá lớn.

“Muốn đến tiệm trà sữa uống một cốc trà sữa không?”
Trong bóng đêm, đã đến giờ tan học, đám học sinh trong lớp kích động ùa ra cửa như đàn ong vỡ tổ, Minh Bạch xen lẫn trong đám người, đứng bên cạnh Chi Đạo, thấp giọng hỏi cô có muốn đến tiệm trà sữa, uống chút đồ ngọt, thả lỏng tâm tình.
Chi Đạo ngẩng đầu nhìn anh: “Minh Bạch, xin lỗi. Tan học em đã hẹn cùng đi dạo với Từ Oánh trước rồi.”
Minh Bạch ngẩn người một giây, hỏi cô: “Có chuyện gì sao?”
“Là chuyện giữa các nữ sinh với nhau thôi.”
Minh Bạch theo bản năng kéo tay cô, Chi Đạo lại như bị điện giật, lập tức vùng ra tránh thoát. Anh mờ mịt cúi đầu, nhìn lòng bàn tay trống rỗng, nhất thời trầm mặc.
Chi Đạo chột dạ giải thích: “Minh Bạch, anh biết mà… Nếu bị người khác nhìn thấy…”
Minh Bạch lưu loát cắt ngang lời biện bạch của cô, ánh mắt sâu thẳm lạnh lùng: “Trước kia đã không sợ, vì sao bây giờ lại sợ?”
“Bởi vì… Bây giờ em sợ.” Chi Đạo trầm tĩnh đối đáp.
Minh Bạch nhắm mắt lại: “Chi Đạo, buổi tối em muốn đi đâu làm gì với cô ấy thì cũng phải nói cho anh.”
“Không có chuyện gì đặc biệt cả đâu.” Chi Đạo không kiên nhẫn nhíu mày: “Sao em đi đâu làm gì cũng phải báo cho anh chứ?”
Minh Bạch nhìn chằm chằm cô: “Em muốn đi đâu với cô ấy?”
“Vì sao em phải nói với anh? Em cũng muốn có không gian riêng tư của mình mà, được chưa?”
Khí thế trên người thiếu niên bỗng nhiên trầm xuống, mang theo nguy hiểm tới gần cô: “Anh hỏi em, em muốn đi đâu với cô ấy?”
“Em muốn đi đâu với cậu ấy thì sẽ đi nơi đó! Anh có thấy phiền quá không vậy! Minh Bạch, em chưa bao giờ hỏi đến chuyện của anh, thì anh làm ơn, cũng đừng quản chuyện của em, được không?!”
“Vậy em muốn ai quản?”
“Ai thích quản thì người đó quản! Tóm lại không phải là anh.”
Câu nói của Chi Đạo giống như một bàn tay đột nhiên bóp chặt lấy trái tim Minh Bạch, hô hấp của thiếu niên trở nên dồn dập, đôi mắt tức khắc chuyển sang âm u lạnh lẽo, ngón tay không ngừng ma sát lên ngón giữa, cuối cùng, Minh Bạch phải hít một hơi thật sâu mới áp chế được cơn tức giận đang sôi trào trong người.
“Hôm nay em bị làm sao vậy?”
Cả người Chi Đạo khẽ cứng lại, cô mỉm cười: “Xin lỗi, xin lỗi. Em thật sự thật sự chỉ muốn cùng Từ Oánh đi dạo, tâm sự chút chuyện bí mật của các cô gái thôi. Những chuyện đó nam sinh các anh nhất định không hiểu đâu. Mấy lời vừa rồi của em có hơi quá đáng, anh cũng biết là lúc cảm xúc bùng nổ thì em thường nói mà không lựa lời mà. Minh Bạch, thực xin lỗi. Nhưng mà em đã hẹn trước với Từ Oánh rồi, không thể lỡ hẹn.”
Chi Đạo móc ngón tay út của Minh Bạch, lắc lắc làm ra dáng vẻ cầu xin: “Có được không?”
Cơ thể của Minh Bạch trải qua nóng lạnh luân phiên, yết hầu căng thẳng khô khốc, phải nuốt vài ngụm nước miếng mới đỡ hơn một chút. Anh nhìn cô thật lâu, lâu đến mức lông mi Chi Đạo không còn nhướng cao nữa, anh mới mở miệng.
Giọng nói của Minh Bạch khàn khàn, cứ như bị ai đó bóp chặt cổ.
“Vậy em với cô ấy nhớ chú ý an toàn.”
Minh Bạch xoay người đi luôn.
Chi Đạo nhìn theo bóng dáng thiếu niên, theo bản năng vươn tay xoa xoa khóe mắt. Cô chỉ muốn một mình yên tĩnh một lát, trong lòng cô rất loạn rất chua xót, thật ra cô cũng không có ý gì khác, chỉ là tạm thời không muốn nhìn thấy anh. Lúc nãy, khi thấy Minh Bạch lộ ra vẻ mặt thương tâm như vậy, cho dù Chi Đạo biết tất cả chỉ là giả dối thì thật ra trong lòng cô cũng không hoàn toàn dễ chịu, chỉ là cô phát hiện, đi cùng một chỗ với anh quá dày vò, chỉ là cô phát hiện, cô không thể diễn chân thật như anh.
Chi Đạo không thể khống chế cảm xúc đang trên bờ vực tan vỡ của mình, cô cũng không thích sống trong những lời dối trá nữa. Tại sao cứ phải nghi ngờ lẫn nhau, cùng khiến nhau thống khổ, để rồi đôi bên cùng bị tổn thương?
Một mình Chi Đạo ngồi lên một chiếc xe buýt công cộng, đi đến trung tâm thành phố, ngắm nhìn những tòa cao ốc, nhìn dòng xe tấp nập tới lui. Sau đó cô lại đi dạo trên phố ăn vặt một vòng, mua một chuỗi hồ lô đường, lúc đi ngang qua một quán vằn thắn ven đường cô cũng tiện tay mua cho mình suất. Rõ ràng Chi Đạo đang đứng trong đám đông, lại như đang nhìn bọn họ qua một lớp kính, đám người ồn ào vui vẻ tràn đầy sức sống, dòng người mãnh liệt mênh mông, chỉ có mình cô hành xử khác người.
Phía sau Chi Đạo, một người dần hợp làm một với cái bóng của cô.
10 giờ tối, Chi Đạo gọi điện cho Lý Anh, xác nhận bọn họ lớn khái còn khoảng một giờ nữa mới về đến nhà, cô hỏi thăm xong rồi, lại cất di động vào trong túi, chào tạm biệt với chú bảo vệ rồi mới bước vào cổng tiểu khu.
Lại là con đường quen thuộc. Rẽ phải một cái, vòng qua mặt cỏ, lại đến khúc rẽ, đi qua đình hóng gió và một cái ao nhỏ là tới khu nhà của cô. Chú chó của nhà kia đã quen thuộc với cô nên không còn sủa lung tung nữa. Chi Đạo đi ngang qua tòa nhà số 4 có bảy tầng. Đó đúng là những con số có ma lực, khiến cô không khỏi dừng bước chân, ngước nhìn lên căn nhà chứa đầm lầy tình dục.
Đứng trước cửa tòa nhà, Chi Đạo nhìn sang cái góc âm u phía bên phải. Cô còn nhớ rõ nụ hôn khi đó, tâm hoảng ý loạn, mỗi một lần Minh Bạch thở dốc đều như ma túy, càng hút càng nghiện.
Chi Đạo nhẹ nhàng đi qua, dưới chân, ánh sáng và bóng tối bị chia thành hai nửa rõ rệt. Tiếp tục bước thêm một bước, cô sẽ đi vào trong bóng tối. Chi Đạo nhìn một lát, vừa nghiêng người chuẩn bị mở cửa tòa nhà, lại bị một cổ lực lượng từ sau lưng đẩy đến trên tường, cô lảo đảo vài bước, cả người cũng thuận thế tiến về phía trước, lập tức hoàn toàn chìm vào trong bóng tối. Chi Đạo tưởng có người không cẩn thận đụng vào cô, đang muốn nói chuyện phải trái, quay đầu nhìn lại, hóa ra là Minh Bạch. Chi Đạo sửng sốt một lúc, đến lúc hoàn hồn, hai vai cô đã bị anh nắm chặt, ấn dính trên tường.
Không có bất luận lời nói gì mào đầu, cằm nhỏ của Chi Đạo bị Minh Bạch khẽ nâng lên, một nụ hôn che trời lấp đất nháy mắt áp xuống.
Hít thở không thông, hơi thở lộn xộn, nụ hôn trầm mặc lại lãnh đạm đó không hiểu sao lại khiến Chi Đạo cảm nhận được tâm trạng sợ hãi và điên cuồng của anh. Đầu lưỡi của Minh Bạch thô bạo càn quét khắp nơi, khoang miệng Chi Đạo thất thủ, tiếng khóc nức nở của cô trở thành nguồn trợ hứng cho thiếu niên. Trận chiến này hoàn toàn không có nhân nhượng, thiếu niên quyết tâm truy đuổi đến cùng, trong một cơn mưa bão ảm đạm, kẻ giết, người chạy trốn.
Hô hấp và ánh mắt của Minh Bạch đều lạnh lẽo như một ngôi mộ cô đơn.
“Lừa anh?”
Minh Bạch chen đùi vào giữa hai chân cô, đôi tay của Chi Đạo bị anh bắt chéo sau lưng.
“Vì sao? Hử?” Giọng nói của thiếu niên vừa trầm thấp vừa dịu dàng khiến người ta ngứa ngáy muốn đắm chìm.
Ngón tay Minh Bạch nhéo hai má cô, đôi mắt càn quét ghi nhớ dáng vẻ lúc này của cô, thiếu nữ hơi thở gấp gáp, chật vật hút thật nhiều oxy. Chi Đạo cũng thật lợi hại, vắt óc tìm mưu kế, khiến anh cũng phải kêu lên một tiếng đau đớn.
Anh tin cô như vậy. Cho dù lúc nói chuyện yêu đương cũng phải cẩn thận giấu đi phần nhân cách âm u của chính mình, không để nó bùng nổ, sợ dọa đến cô. Nhưng đã là con người thì sức chịu đựng luôn có giới hạn nhất định.
Ánh mắt của Minh Bạch lạnh lùng như băng tuyết, sáng như đuốc: “Cảm thấy tính tình anh rất tốt, phải không?”
Chi Đạo bị nhìn đến sợ hãi, cúi đầu: “Em có lừa anh chuyện gì…”
“Từ Oánh đâu?” Minh Bạch đột nhiên đè chặt cô, Chi Đạo giống như một tờ giấy mỏng manh bất lực dán lên mặt tường: “Không muốn đi cùng anh nữa?”
Cô gian nan hô hấp: “Em chỉ muốn ở một mình một lúc, không được sao?”
Lại là loại lời nói vô vị này, có lẽ Chi Đạo không biết lời của cô, ngữ khí của cô khiến trái tim anh đau đến mức nào. Rất tốt, cực kỳ tốt. Hoặc có lẽ cô biết, cho dù anh đau đớn muốn chết cũng không thể từ bỏ cô, có phải cô rất hưởng thụ cảm giác đó, đúng không?
“Anh chỉ hỏi em vì sao lại muốn lừa anh?”
Hiện giờ trong lòng Chi Đạo cũng chẳng tốt hơn là bao, các loại cảm xúc tiêu cực đều đồng loạt ùa ra, không thể khống chế, càng không thể khắc chế, thật con mẹ nó không xong: “Minh Bạch, anh hỏi cái này có ý nghĩa gì sao? Chuyện anh trộm theo dõi em em vẫn chưa nói gì đâu. Hay là anh thật sự muốn nghe em nói ra câu đó, em chính là không muốn đi cùng anh. Có phải em chỉ có thể chuyển động xung quanh anh phải không? Anh đừng có tiêu chuẩn kép như thế, chỉ cho phép mình anh lừa em, lại không cho phép em lừa anh sao?”
Minh Bạch nhanh chóng bắt được trọng điểm trong lời nói của cô: “Anh lừa em chuyện gì?”
Chi Đạo yên lặng nhìn anh, giống như người bị tổn thương nghiêm trọng nhất trong chuyện này chính là cô.
Ba mẹ cô sắp về nhà, Chi Đạo không muốn tiếp tục dây dưa lằng nhằng với Minh Bạch nữa, vì thế cô qua loa trả lời tất cả. Hạ giọng dịu dàng mềm mại, định dỗ dành anh trước: “Minh Bạch, thực xin lỗi. Dạo gần đây áp lực học tập quá lớn, tâm trạng của em cũng bị ảnh hưởng, cho nên trong lòng rất không thoải mái. Thực xin lỗi, đúng là em không nên nói ra những lời đó. Em cũng là vì không muốn lây lan những cảm xúc tiêu cực đó cho anh, cho nên mới muốn một mình yên tĩnh một lát. Nhưng em lại sợ anh cảm thấy em đang xa cách anh, cho nên mới nói dối. Mà kết quả bây giờ hình như vẫn sai lầm rồi, thực xin lỗi Minh Bạch.”
Lý do này, thật đến mức chính Chi Đạo cũng suýt tin là thật.
Minh Bạch, em cũng biết diễn kịch.
Chi Đạo nhón chân hôn Minh Bạch một cái: “Tha thứ cho em, có được không?”
Minh Bạch vẫn thờ ơ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận