Chương 93

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 93

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng mà cô ngượng ngùng nói rõ, chỉ có thể rầu rĩ ăn cơm.
Sau khi ăn xong cô thậm chí còn cướp thanh toán với Thôi Viễn Chu, khiến trai đẹp dở khóc dở cười.
Lúc gần đi, Từ Gia đoán cha có khả năng còn chưa ăn cơm, nên đóng gói một phần đồ ăn mang đi.
Khi cùng Thôi Viễn Chu trở về trường học, Thôi Viễn Chu đột nhiên nói với cô
“Mình vốn muốn the0 đuổi cậu, nhưng hiện giờ xem ra chúng ta không có duyên phận này.”
Từ Gia không nghĩ tới anh ta đột nhiên nói thẳng như vậy, có chút ngây ngẩn cả người, tɾong lúc nhất thời không biết nên mở miệng thế nào.
Thôi Viễn Chu như làm tốt quyết định, thở phào nhẹ nhõm nói “Mình vốn muốn nỗ lực một chút…”
Dường như anh ta có chút khó xử, cuối cùng không nói gì nữa.
Từ Gia cười xấu hổ, xua tay nói “Tôi cảm thấy chúng ta càng thí¢h hợp làm bạn bè bình thường hơn.”
Thôi Viễn Chu không nói gì nữa, chỉ im lặng nhìn cô.
Từ Gia bị anh ta nhìn không hiểu gì.
Cửa đông cách tòa hành chính tương đối gần, Từ Gia muốn đi đưa cơm trưa cho cha nên tạm biệt với Thôi Viễn Chu, hai người đường ai nấy đi chỗ giao lộ.
Tuy tɾong lòng Từ Gia tức giận với ha, nhưng không đến mức chiến tranh lạnh với hắn.
Cô không hay nổi nóng lắm, cũng không thí¢h cãi vã, cùng lắm thì cáu kỉnh chút, khiến cha cũng không sống tốt lắm.
Bởi vì chức vụ khác biệt, văn phòng của cha cũng thay đổi, hiện giờ đổi sang văn phòng rộng hơn thoáng hơn, khi Từ Gia đi vào thì bị chấn̵ động một chút.
Từ Dịch Thu cũng không nghĩ tới cô nhanh chóng tới đây như vậy, còn mang the0 cơm cho hắn, biểu cảm trên mặt không khỏi dịu dàng hơn.
“Giữa trưa ăn ngon không?” Hắn hỏi cô, thực ra là muốn hỏi cô ở bên người thanh niên kia thế nào.
“Có trai đẹp ăn cơm cùng, không tệ lắm.”
Từ Gia đặt hộp cơm lên bàn làm việc của hắn, thuận tay mở ra nói “Chân he0 kho tàu, ăn khá ngon.”
Từ Dịch Thu sắp xếp lại tài liệu trên bàn, mới ngồi trở lại ghế chuẩn bị ăn cơm.
Từ Gia đứng ở bên cạnh hắn, mông dựa vào bàn làm việc, cúi đầu nhìn hắn.
Người đàncô nhìn chằm chằm mình, nên hỏi “Muốn ăn thêm chút nữa không?”
Từ Gia lắc đầu, bỗng nhiên nói “Con cảm thấy Thôi Viễn Chu rấtđẹp trai, muốn thử với anh ta.”
Từ Dịch Thu mới tách đũa dùng một lần ra, nghe thấy thế lập tức mất đi khẩu vị, nâng mắt nhìn cô
“Thử xem ư?”
“Yêu đương ấy ạ, con lớn vậy, nhưng mà chưa từng hẹn hò.” Cô nói.

Bình luận (0)

Để lại bình luận