Chương 93

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 93

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh chỉ muốn đuổi bọn họ đi thôi, em chắc chắn không thích những người đó đúng không? Anh nói rồi, anh sẽ bảo vệ em, tin tưởng anh.”

“Vâng.”

Hoa Cẩn gật đầu, nhưng vẫn ngồi yên trong góc không nhúc nhích. Cô giống như một con chuột yếu ớt, cô đang khoác chiếc áo sơ mi rộng thùng thình của hắn. quần áo của cô đã bị xé nát, để lộ ra phần da thịt trắng nõn đầy những vết sẹo do chạy trốn.

Tịch Khánh Liêu cúi đầu xuống, ôm lấy đầu gối cô, nhẹ nhàng liếm láp.

Cô rùng mình, vô thức đẩy bờ vai hắn ra: “Đừng mà.”

“Máu bẩn, anh sẽ không làm tổn thương Cẩn Cẩn.”

Hắn thực sự cố gắng dịu dàng như một con chó, Hoa Cẩn cũng nhẹ nhàng nhắm mắt lại.

Buổi tối, hai người ngủ trên giường bệnh, dây xích trên chân cô không có chìa khóa nên không cách nào mở được. Chân bị trói vô cùng khó chịu, nhưng điều khiến Hoa Cẩn tỉnh giấc thực ra là đói.

Tịch Khánh Liêu ôm bụng cô, Hoa Cẩn đói nên bụng sôi lên liên tục.

Hoa Cẩn xoay lưng về phía hắn, Tịch Khánh Liêu tựa lên vai cô, hơi thở nhẹ nhàng phun lên da thịt cô. Cảm giác căng thẳng hồi sáng đã được giải tỏa gần hết, đến lúc này Hoa Cẩn mới thấy mình vẫn còn sống.

Mỗi ngày đều có người đưa cơm đến tận cửa, các y tá gõ cửa rất nhẹ, không dám kích thích người trong phòng.

Tịch Khánh Liêu gạt bàn ghế sang một bên, mở cửa nhận cơm.

Phần cơm dành cho hai người, nhưng hắn chỉ muốn đút hết cho cô ăn.

Nhưng không biết tại sao Hoa Cẩn lại nghén nhiều đến thế. Cô vừa ăn xong cơm thì giây tiếp theo đã chạy thẳng vào nhà vệ sinh nôn ra toàn bộ.

Cô nôn đến mức mặt mày vàng vọt, xương gò má nhô lên, cả người như da bọc xương, chỉ còn chiếc bụng là mỗi ngày lại có vẻ như to lên một chút.

Tịch Khánh Liêu vừa đau lòng vừa cố gắng cho cô ăn thêm chút nữa.

Hôm nay đã là ngày thứ hai Tịch Khánh Liêu không biến đổi nhân cách.

Đến ngày thứ tư, Hoa Cẩn đang ngủ thì bị đánh thức. Cô thấy cánh cửa mở hé thì giật mình ngồi dậy, bên ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân gấp gáp.

Cổ họng cô khô khốc, trái tim đập loạn xạ, cảm thấy cơn ác mộng lại bắt đầu xuất hiện. Sợi dây xích nặng trĩu trên chân như đang muốn cảnh cáo cô.

Rầm!

Tịch Khánh Liêu giơ chân đạp tung cánh cửa khép hờ, cuống quýt chạy vào bên trong.

Hắn ngậm lấy thứ trong tay, sau đó xoay người đóng cửa lại, thuận tiện dùng bàn ghế chặn cửa.

Thứ hắn đang ngậm là một chiếc túi y tế trong suốt, bên trong có bảy tám chiếc bình nhỏ màu nâu.

Sau khi sắp xếp xong mọi thứ, Tịch Khánh Liêu thở phào nhẹ nhõm, cầm chiếc túi chạy lại chỗ cô.

“Cẩn Cẩn, em uống cái này đi! Uống cái này không bị nôn, thật đấy, tin tưởng anh!”

Tay chân hắn luống cuống mở mấy lọ thuốc ra, đổ ra năm sáu viên thuốc màu trắng.

“Đây là gì thế?”

“Vitamin B6, rất có tác dụng trong việc ốm nghén. Anh đã hỏi mấy người y tá bên ngoài rồi, thuốc này là anh lấy trộm được!”

Hắn nói quang minh chính đại giống như đây là một chuyện đương nhiên vậy.

Hoa Cẩn nhìn lọ thuốc toàn là chữ tiếng Anh thì hơi bối rối.

Tịch Khánh Liêu giơ ba viên thuốc ra trước mặt cô, căng thẳng nhìn xung quanh: “Có phải là không có nước nên em không uống được không?”

“Hôm qua bọn họ có đưa một chai nước tới, may mà anh không uống. Nào, nào, em mau uống đi!” Hắn cúi người nhặt chai nước lăn lóc dưới đất lên.

“Cẩn Cẩn, em uống đi, uống rồi thì sau này ăn cơm không bị nôn ra nữa! Em tin tưởng anh, anh đảm bảo với em sẽ không nôn nữa! Anh không thể nhìn em không nuốt nổi cơm như thế được. Anh biết em khó chịu, nhưng anh cũng chẳng biết phải làm thế nào nữa cả, em uống thử một chút xem thế nào, được không?”

Hắn sợ cô không uống nên liên tục năm nỉ cô. Hắn là người cao cao tại thượng, đột nhiên lại hạ thấp bản thân vì cô như thế này, khiến Hoa Cẩn cảm thấy rất xúc động.

“Cẩn Cẩn?”

“Em uống.” Cô nhận lấy mấy viên thuốc, bỏ vào trong miệng.

Tịch Khánh Liêu vặn nắp chai nước cho cô, đặt bên môi cô, cẩn thận nhìn cô uống thuốc.

Hai ngày sau đó, chuyện nôn mửa của cô vẫn chưa giảm sút, Tịch Khánh Liêu an ủi, nói là có thể do thể chất bất đồng. Cô không đành lòng nhìn hắn áy náy nên rất phối hợp, tiếp tục uống vitamin.

Có lẽ do tâm lý nên cô ăn uống đã dễ dàng hơn, thức ăn cũng có thể được tiêu hóa, có vẻ như đứa bé trong bụng cũng đã ngoan ngoãn ăn uống hơn trước rất nhiều.

Bình luận (0)

Để lại bình luận