Chương 93

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 93

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nụ Cười Của Thiên Thần Sa Ngã
Lâm Dịch Phong làm việc một cách nghiêm túc. Hắn không phải đang đắp người tuyết. Hắn đang tạc một tác phẩm nghệ thuật. Hơi thở của hắn nóng hổi, phả ra khói trắng trong không khí lạnh buốt.
Bùi Yên đứng nhìn. Người đàn ông này, kẻ có thể khuynh đảo cả một thành phố, giờ lại đang ngồi xổm trên tuyết, cặm cụi như một đứa trẻ.
Cô cũng ngồi xuống, bắt đầu vê một quả cầu tuyết nhỏ. “Để tôi giúp anh.”
“Không cần!” Hắn lập tức ngăn lại, giọng điệu gần như hốt hoảng. Hắn sợ cô bị lạnh. Hắn sợ làm hỏng khoảnh khắc này.
Hắn đứng dậy, cởi chiếc khăn quàng cổ dày sụ của mình ra. Mùi hương nam tính đặc trưng của hắn, pha lẫn mùi tuyết lạnh, xộc vào mũi cô. Hắn quàng chiếc khăn lên cổ cô, vòng mấy vòng, che kín đến tận mũi cô.
“Yên Yên,” hắn ra lệnh, nhưng giọng lại dịu dàng, “Không được nhìn lén.”
Hắn quay người lại, tấm lưng to lớn che khuất hoàn toàn tác phẩm của hắn. Bùi Yên chỉ có thể nghe thấy tiếng tuyết bị nén lại xào xạc.
Một lúc sau.
“Xong rồi.”
Hắn bước sang một bên.
Bùi Yên sững sờ.
Trước mặt cô, không phải là một người tuyết. Mà là hai con thỏ tuyết.
Chúng ngồi cạnh nhau. Một con thỏ đực, to lớn, được nặn với cặp lông mày xếch lên, cái miệng trề xuống, trông rõ là cáu kỉnh và khó ở. Nhưng trong tay nó lại đang chìa ra một củ cà rốt (hắn đã thay bằng kẹo que).
Bên cạnh nó, là một con thỏ cái nhỏ hơn, đôi tai dựng thẳng, hai mắt là hai chiếc cúc áo long lanh, và trên cổ… quấn chiếc khăn quàng đỏ tí hon mà hắn lấy ra từ trong túi. Trông nó vừa ngoan ngoãn vừa đáng yêu.
Bùi Yên nhìn hai con thỏ. Một con là “Dịch Phong” cáu kỉnh. Một con là “Yên Yên” ngoan ngoãn.
Sự tương phản đó, sự vụng về trong cách thể hiện tình cảm đó…
“Phụt…”
Một tiếng cười bật ra.
Cô không kìm được. Cô bật cười thành tiếng.
Tiếng cười trong trẻo, giòn tan, vang vọng khắp sân bóng rổ yên tĩnh, xuyên qua cả màn tuyết đang rơi.
Lâm Dịch Phong sững sờ. Hắn đứng như trời trồng.
Hắn đã nghe cô khóc. Hắn đã nghe cô rên rỉ. Hắn đã nghe cô gào thét. Hắn đã nghe cô cầu xin.
Nhưng đây là lần đầu tiên, lần đầu tiên trong cả hai kiếp (dù hắn chỉ mơ hồ nhận ra), hắn được nghe tiếng cô cười. Một nụ cười thật sự, không chút phòng bị, không chút ưu phiền.
Tiếng cười đó đẹp hơn bất kỳ bản giao hưởng nào. Và nó đâm vào tim hắn, đau đớn hơn bất kỳ lưỡi dao nào.
Bởi vì hắn biết, nụ cười này không thuộc về hắn. Nó thuộc về một ngày tự do cuối cùng của cô.
Hắn bị mê hoặc. Hắn vô thức bước tới, bàn tay run rẩy nâng cằm cô lên. Đôi mắt cô vẫn còn ngấn nước vì cười, lấp lánh như sao trời. Hắn cúi xuống, muốn hôn lên đôi môi đang cười rộ ấy.
“Đừng…”
Nụ cười lập tức tắt ngấm. Cô hoảng hốt, quay mặt đi. “Chúng ta… đang ở trường học.”
Bùa chú bị phá vỡ.
Lâm Dịch Phong cứng người lại. Hắn chậm rãi rụt tay về. Sự mất mát ập đến, lạnh lẽo hơn cả tuyết. Hắn cười khổ.
Hắn nhanh chóng vốc một nắm tuyết khác, nặn thật nhanh một người tuyết nhỏ xíu, chỉ bằng lòng bàn tay. Hắn dùng hai hạt cây làm mắt, một mẩu cà rốt nhỏ xíu làm mũi .
“Cho em.” Hắn chìa nó ra, cố gắng che giấu sự run rẩy trong giọng nói.
Bùi Yên nhìn người tuyết nhỏ. Cô ngần ngừ, rồi vươn bàn tay đeo găng, cẩn thận đón lấy nó.
Cô quay đi, như thể không muốn hắn nhìn thấy. Nhưng Lâm Dịch Phong đã thấy. Khi cô cầm người tuyết nhỏ, khóe miệng cô lại cong lên, một nụ cười thầm kín, dịu dàng.
Trái tim hắn thắt lại.
Yên Yên… thì ra em đáng yêu như vậy. Thì ra đáy lòng em là một cô bé.
Thật may mắn, anh đã thấy được.
Và cũng thật bất hạnh… vì anh bây giờ mới thấy được.

Bình luận (0)

Để lại bình luận