Chương 93

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 93

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hạ cổ

Quân Đình vốn định cử thuộc hạ đi thăm dò thực hư trong phủ Tả tướng, chuẩn bị một lưới bắt gọn trong tương lai, không ngờ rằng mọi chuyện lại kết thúc như này.
“Phùng Trác thì sao?”
“Mọi thứ vẫn như thường.”
Lăng Hà nói hết thông tin mà thuộc hạ đã bẩm báo cho Vương. Quả thật nhìn từ bên ngoài phủ Tả tướng không có vấn đề gì đáng ngờ, nhưng cứ hễ có ai bước vào thì khó mà đi ra một cách nguyên vẹn.
Sáng sớm trong Thủy Nguyệt cung, căn phòng yên tĩnh không một tiếng động.
Phùng Ngọc Cầm vui mừng khi thấy Nam Vực Vương đầy uy lực đứng trước giường nàng ta, đôi mắt rực lửa nhìn chằm chằm nàng ta, khóe mắt liếc nhìn hộp bạc trống rỗng cạnh gối, nụ cười trên môi càng sâu hơn.
“Vương thượng vẫn luôn chờ thần thiếp tỉnh lại sao?” Nàng ta thăm dò hỏi.
“Đúng vậy, ái phi là người duy nhất mà bản vương yêu. Tất nhiên bản vương phải đợi đến khi ái phi tỉnh lại mới lưu luyến rời đi.”
Đúng như dự đoán, Quân Đình thâm tình nói, như thể hắn chỉ nhìn thấy một mình nàng ta trên thế giới này.
Sau khi Quân Đình rời đi, đại cung nữ Thanh Linh bước vào.
“Chuyện đã thành công chưa?” Thanh Linh lo lắng hỏi.
Phùng Ngọc Cầm tươi cười nói: “Tất nhiên là thành công rồi.” Mặc dù Quân Đình đã thể hiện tình cảm với nàng ta, nhưng vẫn chưa đến mức một lòng một dạ. Hiện tại nàng đã hạ chung tình cổ cho Nam Vực Vương, Nam Vực Vương sẽ càng ngày càng yêu nàng ta, hơn nữa còn không bao giờ thay lòng đổi dạ cho đến khi hắn chết.
“Thanh Linh, truyền tin cho chủ thượng.”
Đại cung nữ Thanh Linh thả một con côn trùng bay có kích thước bằng nửa lòng bàn tay. Trên đôi chân thon thả của nó buộc một tờ giấy, vỗ cánh bay ra khỏi cửa sổ.
Côn trùng vượt qua bức tường cao của cung điện, bay vào phủ Tả tướng.
“Vương, phủ Tả tướng đang phát tang.” Lăng Hà nói với vẻ mặt không thể tin được: “Tả tướng truyền tin đến nói, Phùng Trác đột ngột phát bệnh tim qua đời.”
“Ta đã đoán trước rồi.” Dường như Quân Đình không hề ngạc nhiên: “Ngươi hãy truyền tin này đến Thủy Nguyệt cung.”
“Có thể bắt Thương Lan rồi.” Hắn nói câu này với Tiêu Nhược Hoàn – Thống lĩnh cấm vệ quân đang đứng bên cạnh.
“Vâng.” Hai người lần lượt nhận lệnh, cùng nhau rời đi.
Trong Bàn Long điện, nữ nhân khó chịu uốn éo nằm sấp trên tấm thảm.
“Khó chịu không?” Quân Đình biết rõ còn hỏi.
“Ưm…”
Hoa huyệt ngậm lấy dương vật giả, ngứa ngáy khó nhịn, thân thể trắng như ngọc chuyển sang màu hồng.
“Bản vương rất bận chính sự, không có thời gian để chơi với bé chó cái.”
Khương Vãn Ly bật khóc vì thất vọng, dường như cơ thể nàng càng ngứa ngáy khó chịu.
“Qua đây, bản vương ban thưởng cho ngươi, cho phép bé chó cái sử dụng ủng da của ta để cọ vào huyệt.”
Khương Vãn Ly ôm lấy đùi nam nhân, ngồi lên đôi ủng da, cọ qua cọ lại hoa huyệt sưng tấy ngứa ngáy, phát ra tiếng rên rỉ như thể cực kỳ khó chịu.
Khi Lăng Hà bước vào Bàn Long điện, đập vào mắt là cảnh tượng nữ nhân nhỏ nhắn quay lưng về phía hắn ta, đang ngồi trên đôi ủng da to lớn của Vương khóc thút thít.
Hắn ta lập tức quay mặt đi, cúi đầu nói: “Hạ thần đích thân đến Thủy Nguyệt cung báo tin. Biểu hiện của trắc phi rất bi thương, thế nhưng…”
“Hạ thần luôn cảm thấy trắc phi nương nương trông có vẻ không đau khổ như biểu hiện bên ngoài.”
Cứ như thể nàng ta đã biết trước rằng Phùng Trác sẽ chết.
“Sinh mẫu của Phùng Ngọc Cầm là người phía Tây đúng không?”
Phát hiện nữ nhân trên ủng da bị phân tâm bởi cuộc trò chuyện giữa hai người, đã ngừng di chuyển, Quân Đình cầm thẻ tre lên, vỗ mạnh vào cặp mông nhỏ nhắn đầy đặn của nàng, nghiêm khắc nói: “Không được lười biếng. Chưa tiết thân đủ mười lần thì không được phép dừng lại.”
———————– Các bạn muốn đọc có thể tranh thủ mua combo và ấn folow truyện, để phòng trường hợp truyện bị xoá, có thể đọc được trên app nhé

Bình luận (0)

Để lại bình luận