Chương 93

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 93

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tách hai chân cô ra, hoa huyệt chưa kịp khuyếch trương đã bị bắt cắm vào như vậy. Côn thịt nóng cứng rắn cắm vào hoa huyệt ngập nước.
Mộc Trạch Tê bị kéo căng đến khó chịu, không thể tin được mà lắc đầu, cô muốn giãy dụa nhưng bị Nghiêm Kỷ giữ chặt đến không thể động đậy, cho côn thịt đi vào.
Sau khi Nghiêm Kỷ đi vào, rất chặt, vẫn rất chặt, nhưng chỉ cần anh từ từ làm cô là được rồi.
Chịch cô ấy.
Nghiêm Kỷ ưỡn thắt lưng, côn thịt từng chút từng chút cắm vào chỗ sâu nhất, từng chút từng chút mở ra hoa huyệt đang đóng chặt.
Côn thịt càng cắm thì bị mút vào càng sảng khoái, Nghiêm Kỷ tham lam cảm nhận khoái cảm bị hoa huyệt trơn trượt hút chặt.
Chiếc ghế sô pha nhỏ kêu cót két khi bị va chạm.
Nhưng lại khổ Mộc Trạch Tê, toàn thân vui sướng kích động, nhưng chỉ có chỉ có thể cắn môi nhắm chặt, không dám phát ra một chút âm thanh nào.
Bên ngoài có người, còn cô đang ở bên trong bị cưỡng ép làm.
Mang theo tâm lý xấu hổ và căng thẳng, phối hợp với tình dục mãnh liệt, trên người Mộc Trạch Tê lại nhịn không được tràn ra khoái cảm.
Nghiêm Kỷ nói đúng, mình sẽ càng ngày càng thuận theo.
Mộc Trạch Tê khóc, cảm thấy mình không chịu thua kém, không dũng cảm, tùy ý để cho người khác đùa nghịch.
“Đừng… Không, bên ngoài… Không thể… có… Tiếng” Mộc Trạch Tê vẫn sợ người khác nghe thấy, đè nén âm thanh gần như không thở, mơ hồ không rõ.
Nhưng Nghiêm Kỷ cũng hiểu rõ cô: “Cô ấy không thể nghe thấy, cô ấy đang đeo tai nghe để nghe đoạn ghi âm.”
“Anh Nghiêm chịch cậu thoải mái, cậu cứ rên ra tiếng đi, nhé?”
Mộc Trạch Tê quyết tâm không để bị lừa. Cắn chặt răng.
Nghiêm Kỷ xoay mặt cô qua, hôn cái miệng nhỏ nhắn bướng bỉnh của cô, dùng đầu lưỡi của mình điên cuồng hôn cô, ngăn cản cô, sợ cô cắn mình.
Nghiêm Kỷ xoa xoa hai bầu vú lớn trước ngực cô bị va chạm đến lắc lư, giống như lúc cưỡi ngựa nắm dây cương, mượn lực dùng sức đâm cô mạnh hơn.
Gần như đã vào được toàn bộ, nhưng sợ có tiếng động nên anh để lại một đoạn, vừa nhanh vừa mạnh mẽ đâm vào rút ra.
Mắt Mộc Trạch Tê nổi lên sao trắng, cô bị hôn đến choáng váng đầu óc, trong miệng huyệt bị đâm phát ra tiếng nước lép nhép.
Giống như cả người đều bị chịch xuyên thấu, linh hồn Mộc Trạch Tê đều bị côn thịt đánh bay, cơ thể run rẩy kịch liệt.
Nghiêm Kỷ mỗi lần đâm vào một cái đều có thể cảm nhận được tiết tấu co rút mỗi khi côn thịt của anh đâm vào, không ngờ Mộc Trạch Tê nhanh như vậy đã đến cao trào.
Hoa huyệt vừa đâm vào đã phun ra một chút dịch tình, bên trong còn dính chặt không buông. Nghiêm Kỷ bị hút đến nỗi côn thịt run rẩy, có ý định muốn bắn.
Nghiêm Kỷ bắt lấy bầu vú lắc lư kia, xoa nắn núm vú. Thân người Mộc Trạch Tê mềm mại vai trắng như tuyết.
Dưới thắt lưng càng dùng sức, vừa nhanh vừa gấp, chuẩn bị cho chặng nước rút cuối cùng.
Cả người Mộc Trạch Tê run rẩy kịch liệt, cô cắn cánh tay mình, nức nở một tiếng, đạt cao trào…
Dâm dịch hỗn hợp với nước phun ra, vô số chất lỏng trắng đục nóng hổi phun ra…
Dư vị cao trào vẫn đang từng đợt dâng lên.
Nghiêm Kỷ thu dọn xong xuôi rồi đi ra ngoài.
Mộc Trạch Tê nằm trên sô pha nhỏ, đầu tóc rối tung, mồ hôi và nước mắt trộn lẫn với nhau, tựa như mê man qua đi.
Trên người phủ đồng phục của Nghiêm Kỷ, cơ thể thỉnh thoảng co giật run rẩy. Không run một chút, hoa huyệt đỏ au bị ma sát phun ra một dòng tinh dịch trắng đục… Ngay cả đồng phục học sinh rộng thùng thình trên người cũng không che được.
Hiển nhiên là đã bị tàn nhẫn đâm vào…
Sau khi Nghiêm Kỷ đi ra ngoài, anh ngồi ở trên bàn làm việc cùng Lâm Thi Vũ ở bàn hội nghị lớn cách rất xa. Hai người nói về chuyện núi Hồng Hà.
Nghiêm Kỷ có chút lơ đễnh, trò chuyện với Lâm Thi Vũ vài câu, ánh mắt liền bay về phía gian phòng nhỏ khép kín, nghĩ về Mộc Trạch Tê.

Bình luận (0)

Để lại bình luận