Chương 93

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 93

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Bắt đầu từ hôm nay, cậu chính là ba nuôi của tôi! Ba nuôi, con trai nuôi của ba có việc, ba không thể nhìn mà không giúp được đúng không?”
“… Anh chỉ bị thương ở tay thôi à? Sao tôi thấy đầu óc của anh cũng bị thương rồi.”
“Không phải, tôi nghiêm túc đó.”
Trác Bân bày ra bộ dạng vô cùng chân thành, ánh mắt mong chờ nhìn Thư Bắc Thu.
Thư Bắc Thu cầm con búp bê bằng tre nhìn anh ta một lúc, rồi cúi đầu đặt con búp bê xuống, ngồi xuống rồi gõ nhẹ lên bàn, “Nói tiếng người.”
“Khụ khụ, ý là, tôi làm mất quà sinh nhật của đối tượng tôi, có thể nhờ đối tượng nhà cậu đan giúp tôi một món quà sinh nhật bằng tre được không?” Trác Bân mở to mắt, cố làm ra vẻ lo lanh hỏi
“Làm mất?”
Thư Bắc Thu nhíu mày, “Tôi nhớ cậu mua một sợi dây chuyền Quan Âm bằng ngọc bích, sao lại mất được?”
“Tôi mang về nhà đặt trên bàn, vội đi tắm, kết quả em gái tôi về, tưởng là tặng cho nó, nên lấy đi đeo. . .” Trác Bân thở dài.
Thư Bắc Thu thật sự là cạn lời, “Anh không xảy ra chuyện gì chứ? Em gái anh cũng không sao chứ? Không hỏi một tiếng đã lấy đi đeo rồi à?”
Hai anh em nhà này bị sao vậy.
“Em gái tôi bị cả nhà chiều hư rồi, tôi cũng ngại nói đó là của chị dâu tương lại của nó, cho dù đưa lại cho tôi, thì cũng đã bị em gái tôi mang rồi.” Trác Bân gãi đầu khổ sở nói.
Nếu lúc đó đeo một chút thì không sao, vấn đề là đối phương đeo đi chơi rất lâu rồi, bạn bè của em gái đều biết thứ đó.
“Nếu đối tượng tôi biết chuyện này, liệu có thể bỏ qua được không?”
“… Việc của đối tượng tôi, tôi không thể quyết định.” Thư Bắc Thu suy nghĩ một lúc rồi nói, “Hai ngày nữa tôi về nhà, giúp anh hỏi một tiếng, có được hay không tôi không biết.”
“Được rồi, cậu yên tâm, nếu đồng ý, tôi sẽ trả công!”
“… Chẳng lẽ anh còn muốn không trả công à?”
“Không phải không phải, he he he.”
Trác Bân vừa nhìn thấy có cơ hội, lập tức vui mừng vô cùng, “Đối tượng tôi mệnh Thỏ, nếu được, phiền cậu làm một con thỏ bằng tre, kích cỡ bằng lòng bàn tay của tôi là được.”
“Chưa hỏi mà cậu đã bắt đầu yêu cầu rồi.”
“Tôi đây gọi là chuẩn bị trước.” Trác Bân cười toe toét.
Thư Bắc Thu nhìn anh ta một cái, cảm thấy chuyện này có hơi bất thường.
Em gái anh ta thật sự không biết thứ đó không phải là tặng cho mình sao?
Hai ngày sau, Thư Bắc Thu cùng gia đình mang theo nhiều đồ, đến nhà họ Lục cầu hôn.
Thím năm Lục được mời đến, cười tủm tỉm ngồi giữa, trưởng bối hai bên bắt đầu xem ngày, cuối cùng là bà cụ Lục chọn ngày đẹp gần nhất, vào nửa tháng sau.
Hôm nay Lục Yên Yên cũng có mặt, cô ta nhìn những thứ chất đầy trong phòng khách, nhớ lại kiếp trước khi chị họ được cầu hôn, Đàm Trường An rất phô trương, đẩy một chiếc xe đạp mới đến, thứ khác thì hình như không có.
Nhưng hôm nay đồ đạc tuy nhiều, cộng lại có lẽ còn chưa bằng chiếc xe đạp đó.
Sau khi hai gia đình quyết định ngày, Lục Thanh Diên và Thư Bắc Thu liền bị các trưởng bối đuổi ra ngoài đi dạo.
“Sao anh không nói hôm nay sẽ đến?”
Nhớ lại chuyện hai người gặp nhau hai ngày trước, Lục Thanh Diên nhìn anh.
“Muốn tạo bất ngờ cho em.” Thư Bắc Thu cười nói.
“Thật sự rất bất ngờ.” Lục Thanh Diên mỉm cười, “Anh vui như vậy sao?”
Từ nãy đến giờ cứ cười suốt.
“Tất nhiên rồi.” Thư Bắc Thu nở nụ cười rạng rỡ hơn, “Rất, rất, rất vui.”
Ngày cưới của bọn họ đã được ấn định, nửa tháng sau, anh sẽ có thể gặp và ở bên Lục Thanh Diên mỗi ngày, làm sao mà không vui được chứ?
“Em cũng rất vui.” Lục Thanh Diên nói, “Dù biết kết hôn là chuyện sớm muộn, nhưng khi thực sự được quyết định, em mới phát hiện ra tâm trạng này khó diễn tả thành lời.”
Lời nói này khiến Thư Bắc Thu cười càng rạng rỡ hơn, hai người nhìn nhau, rồi đều đỏ mặt quay đi.
Xuân Hồng và Trịnh Hiểu Hân đi tới, kể từ lần trước, mối quan hệ giữa Trịnh Hiểu Hân và bọn họ đã tốt hơn rất nhiều.
Lục Thanh Diên nháy mắt với Thư Bắc Thu, Thư Bắc Thu cũng nhận ra Trịnh Hiểu Hân, hai người tiến lên chào hỏi.
Xuân Hồng và Trịnh Hiểu Hân cười vui vẻ nhìn Thư Bắc Thu, rồi nháy mắt trêu ghẹo Lục Thanh Diên.
“Đi đi đi, chúng tôi không làm phiền hai người đâu.”
“Đúng vậy, đi nhanh đi.”
Bọn họ cười đùa rời đi.
Đến khi đi xa, hai người mới bàn về chuyện của Lục Thanh Diên.
“Cao thật đấy, ngoại hình cũng không tệ, rất hợp với Thanh Diên.” Trịnh Hiểu Hân lộ vẻ ngưỡng mộ.
Cô ấy nhìn ra được khi hai người ở bên nhau, có một bầu không khí mà người ngoài không thể xen vào,, điều này khiến cô ấy nhớ lại thời gian ở bên cạnh bí thư Trần.
Không trách cô ấy theo đuổi không được, có lẽ bọn họ thực sự không hợp nhau, bởi vì tình yêu là chuyện của hai người.
Cô ấy theo đuổi một mình quá lâu, quá mệt mỏi, chắc người kia cũng thấy phiền đi?
Tuy tính cách Xuân Hồng phóng khoáng, nhưng đôi khi lại rất tinh tế, cô ấy nắm chặt tay Trịnh Hiểu Hân.
“Lần này cho phép cô nhớ về người đó thêm một lần nữa, sau này đừng nghĩ nữa nhé.”
“Không nghĩ nữa.” Trịnh Hiểu Hân cười nghẹn ngào, “Tôi sẽ không nghĩ nữa.”
Sau khi bọn họ rời đi, từ ngã rẽ bên cạnh có một người bước ra, bí thư Trần từ xa đã nhìn thấy Trịnh Hiểu Hân, nhớ lại cuộc tranh cãi mấy ngày trước, anh ta đau đầu trốn sau cây, thêm nữa Trịnh Hiểu Hân quay lưng về phía anh ta, nên không phát hiện ra anh ta.
Không ngờ, lại nghe được những lời này.
Anh ta nhìn bóng lưng Trịnh Hiểu Hân, hai người lớn lên cùng nhau, anh ta hiểu rõ Trịnh Hiểu Hân, nếu không phải thân với cô gái kia, thì sẽ không nói về chuyện của mình và anh ta.
Không đeo bám mình nữa, là chuyện tốt.
Nhưng tại sao, anh ta cảm thấy có chút khó chịu?
Bí thư Trần cúi đầu đi về hướng nhà thanh niên trí thức.

Bình luận (0)

Để lại bình luận