Chương 93

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 93

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi nghe được tiếng hít thở đều đều, một đôi chân trần trụi từ trên giường dẫm xuống mặt đất. Lâm Tiêu Tiêu rón ra rón rén mà từ trong ví của hắn lấy ra một xấp tiền mặt, đặt tờ giấy lên giường nhìn ngắm hắn một lúc mới ra ngoài, đi giày, sau đó lặng yên không một tiếng động mà rời đi.
Hiện tại Lâm Tiêu Tiêu không biết chính mình còn có thể hay không mà tiếp tục đối đãi với hắn như một người anh trai.
Nắng sớm chiếu rọi, tờ giấy trên giường viết: “Cho em thêm thời gian suy nghĩ.”
Lâm Tiêu Tiêu mua vé tàu, lại một lần về tới nơi từng vui vẻ không sầu lo cùng Thẩm Thư Lạc, bờ biển bên thị trấn nhỏ.

Tiền trên người Lâm Tiêu Tiêu, không đủ thuê biệt thự bên bờ biển, chỉ có thể ở khách sạn phụ cận thuê phòng, khi hứng thú, có thể đi đến bờ biển tản bộ. Ngày hôm sau, ở bờ biển đụng phải một cô bé tóc ngắn, đối phương nhìn có chút quen mặt, Lâm Tiêu Tiêu không nghĩ ra đã gặp qua ở đâu.
“A, xin lỗi…… Xin hỏi, chị là Lâm Tiêu Tiêu sao?” Cô bé tóc ngắn chủ động đi lên trước tới hỏi.
Lâm Tiêu Tiêu gật gật đầu, vẻ mặt mờ mịt: “…… Em là?”
“Em tên Tô Thiềm, trước kia là trợ lý sinh hoạt của Thẩm Thư Lạc.” Cô bé tóc ngắn híp mắt cười rộ lên, “Chính là mấy tháng trước, anh Lạc đóng phim ở chỗ này, em còn đi mua đồ lót cho chị đó.”
“A hoá ra là vậy, thật làm phiền em quá.” Nghĩ đến chuyện khi đó, thần sắc Lâm Tiêu Tiêu hòa hoãn, lại hơi chút ngại ngùng, “Em nói là trợ lý trước kia của Thẩm Thư Lạc, bây giờ không phải sao?”
“Vâng, em bây giờ chỉ là nhân viên bình thường của công ty nhỏ thôi.” Tô Thiềm đá đá cát dưới chân, cười chua xót, “Người trong nhà cảm thấy công việc trợ lý nghệ sĩ thật không đáng tin cậy, không có tương lai, em không lay chuyển được trong nhà, đành phải nghe lời.”
Nghĩ đến Lâm mẹ đã từng mỗi lần đi thăm cô, liền tìm đủ các loại cớ để tới công ty của cô nhìn nhìn, tươi cười của Lâm Tiêu Tiêu nháy mắt biến mất.
“Em có một câu không biết có nên hỏi không…. chị vì cái gì muốn cùng anh Lạc chia tay? Trước khi em từ chức mấy ngày, anh Lạc gọi điện thoại cho chị đều bị cúp máy, sau lại gửi tin nhắn tới, về sau đừng liên lạc nữa. Mấy ngày nay, anh Lạc đều một ngày hút vài bao thuốc, còn học uống rượu nữa.” Tô Thiềm thật cẩn thận mà khuyên, “Em theo anh Lạc cũng hơn hai năm, anh đối với ai cũng đều khách khách khí khí, chưa kể nhan sắc, cách làm người cũng siêu cấp tốt.”
Lâm Tiêu Tiêu dùng đầu ngón chân để nghĩ, cũng biết cái loại tin nhắn ấu trĩ này, nhất định là Phó Hi gửi. Hắn đem cô nhốt lại, cũng tịch thu luôn di động. Chỉ là chuyện này, cô giải thích thì có ích lợi gì?
“Ừm, chị cũng cảm thấy người khác rất tốt.” Lâm Tiêu Tiêu nhìn ánh hoàng hôn ửng đỏ nơi xa xa nói.
Tô Thiềm tựa hồ ý thức được chính mình hơi nhiều chuyện, ngượng ngùng chuẩn bị rời đi: “Vậy…… Em không quấy rầy chị ngắm phong cảnh, em có việc nên đi trước.”
“Cám ơn em, tạm biệt.” Lâm Tiêu Tiêu lễ phép mà chào.
Tô Thiềm đi được vài bước, lại quay đầu lại nhìn nhìn, cuối cùng vẫn là không nhịn được lấy di động, gửi tin nhắn cho Thẩm Thư Lạc: “Anh Lạc! Em ở bờ biển biệt thự thị trấn X, gặp chị Lâm Tiêu Tiêu! Có cần em đánh ngất chị ấy rồi đóng gói gửi cho anh không?”
Một lát sau, cô nhận hồi âm của Thẩm Thư Lạc: “Không cần.”
“Ai, quả nhiên xã hội bây giờ, mọi người đều nhanh hợp nhanh tan, chân tình thật khó.” Tô Thiềm cảm thán lại đút di động vào túi, được vài giây, di động lại rung lên một chút.
Là tin nhắn thứ hai của Thẩm Thư Lạc gửi tới: “Anh tự mình đến đóng gói.”
Giữa trưa 12 giờ, Lâm Tiêu Tiêu ăn xong cơm, liền lăn lộn ở trên giường bắt đầu tính toán nên xài số tiền còn lại như thế nào. Không thể chơi bời mãi được, tiền trên tay mỗi ngày đều giảm đi, phải nghĩ cách tìm công việc mới được.
Leng keng ——
Chuông cửa đột ngột vang lên. Cô nghĩ nghĩ một chút, hẳn là ở ngoài cửa vẫn treo thẻ “Xin đừng quấy rầy”, không phải nhân viên của khách sạn, như vậy sẽ là ai?
“Ai vậy?” Lâm Tiêu Tiêu ngồi ở mép giường, đem đầu dò ra đi nhìn xung quanh, lớn tiếng nói.
“Là em, Tô Thiềm.”
Sau lần trò chuyện ở bờ biển, cũng coi như có chút quen biết. Lâm Tiêu Tiêu mang dép lê vào đi qua mở cửa.
Cửa “Kẽo kẹt” một tiếng mở ra, Tô Thiềm nhô đầu thập phần phấn khởi mà hô: “Hi!”
“Em thì có cái gì mà kinh hỉ?” Lâm Tiêu Tiêu trêu ghẹo nói.
“Cô ấy không tính là kinh hỉ, như vậy còn anh?”
Lâm Tiêu Tiêu theo tiếng nói nhìn lại, lúc này mới phát hiện ngoài hành lang còn đứng một người. Người nọ mặc một cái áo gió, cho dù quần áo rộng rãi cũng nhìn ra được một đôi chân vừa thẳng vừa dài. Đầu đội mũ lưỡi trai màu đen, hơn nữa còn đeo thêm kính râm siêu to, đem cả khuôn mặt che kín mít.

Bình luận (0)

Để lại bình luận