Chương 93

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 93

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tôi chắc chắn sẽ không thích nó nhiều như thích anh.”

Điền Yên cố đè giọng xuống, vừa ngoan vừa mềm khảm vào trong tim anh. Bàng Kinh Phú cảm giác được có một ngọn lửa bốc lên từ bên dưới.

Mới vừa rồi không nên nói câu kia quá sớm.

Vừa thấy cô đã động dục.

Ngay cả Bàng Kinh Phú cũng cảm thấy cơ thể mình có chút vấn đề, từ trước cho tới bây giờ anh cũng chưa từng có dục vọng mãnh liệt như vậy.

Anh nhắm vào chiếc cổ sạch sẽ lộ ra của cô, há miệng gặm nhấm, mút lấy tạo thành dấu hôn bắt mắt trên làn da trắng nõn mềm mại.

Điền Yên vừa nhột vừa đau, cô ôm cổ anh hừ hừ giãy giụa. Bàng Kinh Phú dùng sức đánh lên mông cô một cái, cách đồ ngủ phát ra một tiếng trầm trầm.

Sau đó, bàn tay anh di chuyển xuống cạp quần, những ngón tay lạnh buốt của anh đẩy mép quần lót ra.

“Đừng… đừng đừng!”

“Im miệng!”

Điền Yên tủi thân cắn chặt môi dưới, cánh tay vững vàng ôm chặt cổ anh.

Mò tới một vùng sềnh xệch, Bàng Kinh Phú một đường cắn từ cổ cô đến gặm bả vai: “Tôi mới xoa một chút mà đã chảy nhiều nước như vậy.”

“Bàng tiên sinh.” Điền Yên nơm nớp lo sợ.

“Hôm nay tôi đến kỳ kinh nguyệt.”

Anh dừng động tác lại, tiếng hít thở của anh càng thêm thô lỗ. Một chữ ‘mẹ nó’ giống như được rít ra khỏi kẽ răng.

Con chó kia tối hôm qua xé nát ghế sô pha của Điền Yên, nó bị Bàng Kinh Phú ném cho Phó Hách Thanh để anh ta huấn luyện tốt con chó không nghe lời này.

Bàng Kinh Phú cho Điền Yên một công việc, chính là phải đi theo anh ra ngoài.

Tên gọi mỹ miều là trợ lý toàn thời gian, nhưng thật ra là bình hoa để anh giải sầu, giống như lần trước cô cùng anh đến huyện Dương Thành vậy.

Lưu Hoành Dật phụ trách lái xe ở phía trước, hôm nay vẫn là chiếc Range Rover V8.

Chiếc xe dừng lại dưới hầm để xe, nơi này là khu trung tâm mua sắm quốc tế ở trung tâm thành phố. Sau khi Bàng Kinh Phú bước xuống xe, chẳng được bao lâu thì Lưu Hoành Dật đã trở lại, anh ta đưa cho Điền Yên một hộp cơm và cốc giữ nhiệt.

“Ông chủ cố ý dặn dò bảo cô ăn xong.”

“Cảm ơn anh ấy thay tôi.” Sáng sớm Điền Yên chưa ăn sáng, cũng không khách sáo.

Lưu Hoành Dật nói: “Cô tự cảm ơn thì tốt hơn.”

Điền Yên nhân cơ hội hỏi: “Vậy anh ấy đâu?”

“Ông chủ đang bàn chuyện làm ăn, có lẽ phải mất một giờ.”

Thấy anh ta không muốn nói, Điền Yên cũng không làm khó. Cô kéo tay vịn ở giữa xuống, đặt chiếc cốc lên đó.

Cháo sườn heo ấm nóng khiến cả người Điền Yên cảm thấy dễ chịu hơn không ít. Hơi nước bao trùm lên gò má của cô, cô thổi vài hơi trước khi ăn. Cô nhìn thấy đôi mắt một mí dịu dàng của Lưu Hoành Dật đang nhìn chằm chằm cô qua gương chiếu hậu.

“Anh ăn sáng chưa?” Điền Yên hỏi.

Nghĩ đến mình bị bắt quả tang khi nhìn trộm người ta, Lưu Hoành Dật có chút lúng túng.

“Không phải, chẳng qua tôi cảm thấy rất kinh ngạc, ông chủ có bệnh sạch sẽ nghiêm trọng như vậy, nhưng anh ấy lại đồng ý cho cô ăn sáng trên xe.”

Điền Yên suy nghĩ một chút.

“Anh ấy quả thật có bệnh sạch sẽ, mỗi lần vào nhà anh ấy đều phải đi chân trần.”

“Nhưng có lúc thật giống như không có.”

Ví dụ như cô làm ướt giường anh, anh cho phép cô ôm chó, thậm chí chạm vào máu kinh của cô cũng không nói một lời mà chỉ đi rửa tay.

“Cô thật sự rất đặc biệt, chỉ có mình cô là được ông chủ đối xử như vậy.” Lưu Hoành Dật nói.

Điền Yên cong mắt, cười ngây thơ hồn nhiên: “Vậy anh cảm thấy anh ấy thích tôi sao?”

“Thích.”

Lần này anh ta thậm chí không hề do dự, bởi vì Lưu Hoành Dật chưa bao giờ nhìn thấy Bàng Kinh Phú như thế này.

Có người nói Bàng Kinh Phú không có khuyết điểm, ít nhất là Lưu Hoành Dật cảm thấy như vậy. Nhưng bây giờ những lời này có thể phải thay đổi.

Điền Yên đóng nắp lại, mở chiếc cốc giữ nhiệt màu hồng ở bên cạnh.

Khi vị ngọt thấm qua cổ họng, trong lòng Điền Yên lộp bộp.

Bên trong đựng nước đường đỏ.

“Thứ trong cốc giữ nhiệt này…”

“Là ông chủ cố ý dặn dò.”

Buổi chiều, Lưu Hoành Dật lái xe đến một công viên gần sân bay.

Xe dừng bên đường, Điền Yên thông qua cửa kính thấy Phó Hách Thanh và Nham Oanh cũng xuống xe, còn đi cùng mấy người đàn ông mặt mũi xa lạ. Điền Yên suy đoán đại khái họ là những thuộc hạ của Bàng Kinh Phú trong Tứ Phương Trai.

Bình luận (0)

Để lại bình luận