Chương 93

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 93

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vào ban đêm, Ô Hoàn Khả Hãn gửi xiêm y mặc trong yến tiệc tới.
Theo phong tục địa phương, Thẩm Giai ra lệnh cho mọi người thay y phục, lại phát hiện ra y phục của tỳ nữ bị thiếu một bộ.
Đỗ Yểu Yểu vẫn còn sợ hãi cái nhìn của Tam vương tử lúc sáng, từ chối: “Ta không đi được không? Chàng để lại một vài người canh gác bên ngoài lều là được.”
Thẩm Giai chần chừ, hắn có thể không đi trường đua ngựa của Nghiêm Cẩn nữa nhưng yến tiệc thì không thể không đi. Nếu chỉ sai cận vệ trông coi Đỗ Yểu Yếu thì hắn rất không yên tâm.
Đêm nay muốn trao đổi việc tới lui, hắn lại không thể vắng mặt.
Đang do dự thì có người từ ngoài lều tiến vào thay y phục nữ, bảo đây là lần đầu tiên Khả Hãn tổ chức lửa trại cho sứ thần, nên cần phải trình diện, nếu không sẽ bị coi là lễ nghĩa không chu toàn.
Thẩm Giai đã nhờ người kiểm tra xiêm y, Đỗ Yểu Yểu đã mặc chúng vào.
Nàng vẽ khuôn mặt dày màu vàng, lông mày được vẽ dày màu đen, mặc một chiếc áo vải bố, trông thật tầm thường và xấu xí.
Thẩm Giai dặn dò: “Cố gắng không động đũa vào thức ăn và nước uống trong bữa tiệc, hãy ở lại với các tỳ nữ khác, và nếu nàng có điều gì đó muốn hỏi ta và Nghiêm Cẩn, đừng chạy loạn xung quanh một mình.”
“Vâng.” Đỗ Yểu Yểu ngoan ngoãn đáp lại, chạm vào một chuỗi hạt màu đỏ trên váy của nàng.
Yến hội được tổ chức tại một quảng trường trên thảo nguyên, với ngọn lửa trại bùng cháy dữ dội ở giữa, Khả Hãn và hoàng hậu ngồi ở phía trên cùng, ở hai bên là các thái tử phi và các cận thần.
Sau khi Thẩm Giai cúi đầu trước Khả Hãn, hắn ngồi xuống ghế của sứ thần, theo sau là Đỗ Yểu Yểu và một vài tỳ nữ khác.
Mùi thơm của thịt nướng quyện vào màn đêm, dưới ánh lửa phản chiếu, thơm ngon vô cùng.
Hồng Ngạc dùng mũi dao cắt một lát thịt chân dê, để ở đầu lưỡi ăn chậm nhai kỹ. Hai ngọn lửa tình yêu bùng cháy trong mắt nàng ta, hừng hực bao vây hai bên thái dương.
Thẩm Giai ăn mặc dị phục, những không thể che giấu được phong mạo thần tuấn của hắn, khi nói chuyện với tam thái tử Nỗ Hải, hắn nhướng mày và mím môi, anh ấy khiêm tốn, lịch sự và có khí phách rất hiên ngang.
Hồng Ngạc nuốt từng miếng thịt đã nhai, như thể đang nuốt chửng hắn vậy.
Ngay sau đó, ánh mắt của nàng ta quay lại, nàng ta nhìn chằm chằm vào một trong số năm người tỳ nữ đeo chuỗi hạt màu đỏ đang liên tục lau mồ hôi.
Trang phục của các tỳ nữ được treo bằng chuỗi hạt, bốn chuỗi hạt phía trước có màu đỏ tươi, và bộ cuối cùng màu đỏ
Nếu không nhìn kỹ thì không thể nhìn thấy, nhưng nương theo ánh lửa thì lại đặc biệt rõ ràng.
Hồng Ngạc cố gắng tìm ra Đỗ Yểu Yểu.
Sáng sớm Đổ Yểu Yểu đã xuất hiện trước mặt Nỗ Hải, hẳn là sợ tới yến tiệc, nhưng y phục của nữ nhân lại thiếu một mảnh, nàng ước gì may mắn ở lại. Sau đó, ai đó đã gửi quần áo và bảo mọi người có mặt, nàng không thể không tới, nàng đang mặc bộ cuối cùng được gửi đến.
Bộ đồ này được rắc một lớp bột kích thích tình dục không màu và không mùi, bay hơi khi gặp nhiệt. Lúc đầu, nó khiến người ta toát mồ hôi và nóng, sau đó sinh ra ham muốn ảo giác, trinh tiết liệt nữ như nàng cũng phải trở thành một dâm phụ dâm đãng.
Hồng Ngạc quét qua khuôn mặt ngay thẳng và thân hình cường tráng của Nỗ Hải, một đấng nam nhi tốt như vậy mà ở với Đỗ Yểu Yểu thì thật là hạ tiện.
Nàng ta rót một ly rượu nho, đưa cho Khả Hãn, trò chuyện nhẹ nhàng một lúc, Khả Hãn cáo lỗi rời khỏi bàn, trên môi nàng ta nở một nụ cười đắc thắng.
Đại Sở có một câu thơ nói rất đúng: “Uyên ương trong chăn thành đôi đêm, một chi hoa lê ép hải đường.”
Những gì nàng ta đã phải chịu đựng, phải cho Đỗ Yểu Yểu nếm trải.

Đỗ Yểu Yểu đang bị nóng khô khổ sở.
Không biết là do ăn mặt quá dày hay là uống rượu, mồ hôi ướt đẫm người nàng, trong bụng nóng như có dục hỏa.
Vừa rồi nàng đang khát vì nóng. Thẩm Giai và Nỗ Hải đang ở cùng nhau. Nàng đã bí mật nhờ Nghiêm Cẩn đi lấy một cốc nước trong cho nàn
Ai ngờ Nghiêm Cẩn hiểu sai ý, sử dụng cái bình như một cái ấm đun nước, tinh thần minh mẫn, làm cho nàng một hơi hớp cạn.
Hiện tại trời nóng như lửa đốt, choáng váng không đứng yên được.
“Nghiêm đại nhân, cô nướng sai uống rượu xong, giống như đang say vậy.” Một tỳ nữ nhẹ nhàng lẩm bẩm bên tai Nghiêm Cẩn.
Nghiêm Cẩn đang nói chuyện với Ô Hoàn Đại Vương, nghe vậy nhíu mày phất tay: “Tìm một tỳ nữ khác đưa nàng ấy về đi.”
“Vâng.”
Đỗ Yểu Yểu được hai người tỳ nữ khác giúp đưa nàng về lều.
Trên trán nàng đổ mồ hôi như mưa, rửa sạch lớp bột vàng trên mặt, để lộ làn da nhờn trắng nõn trên má.
Quảng trường tổ chức tiệc cách lều sinh hoạt một đoạn. Đổ Yểu Yểu đi bộ được một đoạn ngắn, hai chân yếu ớt và cơ thể vặn vẹo.
Ngứa, ngứa quá, ngứa xuyên tâm can!
Đầu vú muốn bị kéo mạnh, thật mạnh mẽ ngậm vào, tiểu huyệt cơ khát chảy ra thủy dịch, hoa tâm đang gào thét muốn nuốt chửng lớn căn.
Đi ngang qua hai người lính Ô Hoàn dưới ánh trăng, nàng thậm chí còn có ảo giác trước mắt mình là khuôn mặt của Thẩm Giai và Tống Hành Giai.
Nếu không có hai tỳ nữ khác lôi kéo lại, có khi nàng đã lao về phía trước rồi.
Rượu có thể kích thích tình dục, nhưng nó sẽ không bao giờ bùng phát dữ dội như vậy. Đỗ Yểu Yểu buộc mình phải tỉnh táo và dặn một tỳ nữ: “Đi gọi Thẩm Giai về đây đi.”
Nàng hỏi một người khác: “Nước ở đâu, ta muốn rửa mặt.”
Để chống lại xuân dược, chỉ có thể dựa vào nước lạnh.
Trong thảo nguyên mênh mông, nguồn nước khan hiếm, tỳ nữ hỏi thăm vào người, mới biết cách đó hai trăm mét có một con sông.
“Đỡ ta qua đó.” Đỗ Yểu Yểu không thể nhịn được nữa, cảm giác dục hỏa thiêu đốt cơ thể vô cùng khó chịu.
Nàng đẩy mình ra mép sông, cúi xuống và vùi mình trong làn nước lạnh giá.
Nước rửa trôi lớp bột màu vàng và lông mày, sau đó nâng mặt lên, để lộ một khuôn mặt đẹp đẽ và sạch sẽ.
Có tiếng ‘phịch’ vang lên từ phía sau, Đỗ Yểu Yểu quay lại, tỳ nữ đã bị một nam nhân cường tráng đánh gục.
Có một tràng cười già nua và thô bạo vang lên: “Quả nhiên là mỹ nữ trời sinh, hoàng hậu thật sự không lừa ta.”
Đôi mắt của Đỗ Yểu Yểu nhìn chăm chăm, bãi cỏ cao bằng nửa người, ô Hoàn Khả Hãn mặt đầy khe rãnh đang bước nhanh đến.

Bình luận (0)

Để lại bình luận