Chương 93

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 93

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngôn Trăn đỡ cánh tay anh, bị ngón tay chọc tới thở dốc dồn dập, theo bản năng eo lưng run run đón ý hùa theo động tác của anh, trong mắt hơi nước mê ly, muốn khóc nhưng không khóc được.
Trần Hoài Tự đột nhiên dừng lại.
Anh tạm dừng bất thình lình này làm cho Ngôn Trăn hồ đồ, thân thể như thể bị treo lên, khó chịu muốn chết, mở mắt mờ mịt nhìn anh.
Anh cười nhẹ, đầu ngón tay tiếp tục động tác: ” Mèo tham ăn. “
Ngôn Trăn bị ngón tay mơ hồ đưa lên cao trào thì toàn thân đã xụi lơ. Người cô lún sâu vào chăn đệm, chỉ cảm thấy chân tâm đều tê đến lợi hại, anh vừa dùng miệng vừa dùng tay cọ xát làm tới vô cùng mẫn cảm, chỉ cần chạm nhẹ vào là có thể tràn ra vô số thủy dịch.
Trong lúc thở dốc mờ mịt, cô nghe thấy bên tai truyền đến tiếng xé bao..
Lần nữa hoàn hồn, thấy Trần Hoài Tự đã đeo xong bao, cúi người hôn xuống, cả người chen vào giữa đùi cô, dươиɠ ѵậŧ đã sớm cương cứng đâm vào chân tâm cô.
“ Có thể sẽ đau một chút. ” Giọng anh rất thấp, nhưng lại mang theo sự dịu dàng vô hạn,
” Tôi cố gắng chậm một chút, nếu đau thì nói cho tôi biết. “
Ngôn Trăn mơ hồ đồng ý, hai má nhuốm màu tìиɧ ɖu͙© đỏ ửng, bày ra vẻ mặt sắc tình dưới thân anh, khiến cho người nhìn không thể dời mắt.
Anh cúi người hôn môi cô, nắm eo cô nhắm ngay miệng huyệt, ưỡn lưng chậm rãi đút vào.
Nhận thấy có thứ gì đó cứng rắn mở huyệt chen vào bên trong dò xét, so với ngón tay vừa rồi thô hơn rất nhiều, Ngôn Trăn có chút sợ, Trần Hoài tự cúi người ôm cô, vừa hôn vừa dỗ, ngoài miệng ôn nhu, động tác dưới thân lại cường ngạnh, không cho cô trốn, ưỡn lưng từng chút một đẩy vào.
Thân thể từng chút một căng ra, xâm nhập, cảm giác chân tâm trướng lên, thần kinh như bị xé rách, sâu trong thân thể cũng run rẩy. Bởi vì màn dạo đầu của Trần Hoài Tự vừa lâu vừa kiên nhẫn, thân thể Ngôn Trăn đã sớm mềm nhũn, gần như không cảm thấy đau đớn, chỉ có kɧoáı ©ảʍ xa lạ theo chân tâm lan tràn vào trong thân thể.
Gậy thịt vừa thô vừa cứng cắm vào trong, Ngôn Trăn cắn môi, một lúc đã cảm thấy đến giới hạn.
“… Được rồi…… ” Ngôn Trăn ưm a hừ, bị anh thúc đến chịu không nổi,” Căng quá… “
Trần Hoài Tự cầm tay cô sờ chỗ giao hợp, cười khàn khàn: ” Nhưng bảo bảo mới ăn được một nửa. “
Cô có chút mờ mịt, oán giận nói: “… Sao lại lớn như vậy! “

Bình luận (0)

Để lại bình luận