Chương 935

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 935

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lâm Chi Nam khua tay bơi về phía vách tường pha lê.
Mỹ nhân là một “món ăn” không thể thiếu trên bữa tiệc, còn chưa ăn đủ đã lui xuống, Uông Dã còn chưa thỏa mãn.
Vừa rồi anh ta nhìn được rất rõ, ở góc bên trái trận hình, mỹ nhân ngư kia eo nhỏ mông vểnh, trong lúc uốn éo dáng người khiến anh ta nhìn mà miệng đắng lưỡi khô, nhất thời không còn hứng thú với bạn gái bên cạnh, anh ta rút tay dùng khăn lau, đang định tìm lý do ra ngoài tìm người.
Trong lúc nghiêng đầu sang chỗ khác đã thấy mỹ nhân ngư kia bơi về, trong lúc đó cảnh tượng vô cùng rung động lòng người.
“Đây là niềm vui bất ngờ mà Sơn Gia chuẩn bị sao?” Có người cười hỏi.
Hàn Triệt cũng theo tiếng bàn tán nhìn lại, trong hồ nước xanh đàn cá bơi lội, cánh tay giống như ngó sen ở trong nước vạch ra một vòng lại một vòng.
Bộ ngực khó khăn lắm mới được bao trùm của thiếu nữ như ẩn như hiện, ngay cả vòng eo nhỏ lộ ra trong nước cũng cực kỳ nổi bật với những vảy cá, khiến người ta chỉ ước gì có thể lột xách mảnh vải nhỏ kia để nhìn xem thịnh cảnh bên trong.
Chỉ khoảng nửa giây, cô đã bơi đến gần, ghé vào trước vách tường pha lê.
Một tràng tiếng cười mập mờ, có người nói hẳn là cô coi trọng vị nào đó phong thần tuấn lãng ở đây, ở đây chỉ có Hàn thiếu và Uông nhị thiếu là đẹp trai nhất.
Khóe miệng Hàn Triệt là nụ cười nhạt, theo thiếu nữ cởi mặt nạ ra im bặt mà dừng.
Mí mắt anh ta giật giật.
Cô cong tay gõ lên vách pha lê mấy lần, ánh mắt chuyên chú lại chân thành tha thiết như vậy, giống như nhìn tình lang quấn quanh.
Dưới dung mạo kinh diễm tuyệt luân như vậy, hô hấp của mọi người cũng theo đó nhẹ đi rất nhiều.
Sau khi chắc chắn anh ta đã nhìn thấy mình, Lâm Chi Nam nhanh chóng đeo mặt nạ bơi về.
Tất cả những thứ này không ảnh hưởng toàn cục, chỉ là một trò vặt.

“Đây là đang câu dẫn Hàn thiếu nhỉ. Nhìn ánh mắt kia giống như sắp dính lên.” Có người trêu chọc.
“Tuổi trẻ đúng là tốt thật đấy, đi đến đâu cũng được con gái thích.”
“Đâu giống tôi, hiện tại chỉ có thể dùng tiền khiến bọn họ yêu thích.”
Uông Minh Sơn đi theo cười to, hỏi.
“Hàn hiền chất thấy sao, hay là gọi người về cho cậu nhé?”
Tiểu hồ ly này khó chơi, Uông Minh Sơn không nghĩ anh ta sẽ tiếp chiêu.
Thái độ Hàn Triệt khác thường, hé môi nhấp một ngụm rượu.
“Sơn gia nhiệt tình như vậy, Hàn mỗ không tiện từ chối.”
“Vậy thì gọi lên đây đi.”
Đây là thật sự có tâm tư này?
Sắc mặt Uông Minh Sơn không chút thay đổi, nhìn qua một cái, chỉ cảm thấy tìm được thứ có thể nắm thằng nhóc này.

Bình luận (0)

Để lại bình luận